Posted in

Cỏ Dại Ven Đường

Cuối cùng thì chàng kỹ sư điện cũng tìm được đường vào trái tim băng giá của cô tiểu thư xinh đẹp. Dù tuổi đời đã 32 nhưng Thành vẫn chưa từng trải qua một cuộc tình nào, thế nên thật bất ngờ khi điểm đến của mối tình đầu là một đám cưới đầy viên mãn, một kết cục không thể tốt đẹp hơn. Là chàng trai có tính rụt rè, hầu như Thành dành hết thời gian cho công việc nhằm che giấu sự thiếu tự tin của mình trong việc giao tiếp với phái nữ. Đã nhiều người mai mối nhưng anh vẫn không dám mở lòng với một ai. Anh sợ bị người ta coi thường, sợ không xứng với những cô gái trẻ đẹp, sợ tính cách năng động của họ sẽ biến mình thành cái bóng bên người ta.

Thành và cô em út Ngọc Bích đều không có gì nổi bật trong gia đình có ba anh em, nhưng cậu em giữa là Tùng năm nay sắp bước sang tuổi 27 lại là ngôi sao sáng trong gia đình. Tùng lanh lợi, đẹp trai và giữ một cương vị quan trọng của một công ty lớn. Xét về chiều cao thì xấp xỉ với Thành, nhưng về tính cách lại đối nghịch hoàn toàn. Sớm mồ côi cha mẹ nhưng ba anh đều có tính tự lập. Ba ngôi nhà phố liền kề tọa lạc trong một khu cư xá mới thành lập chính là nhà của họ. Dù mỗi nhà đều riêng biệt nhưng khoảng sân thì được bao bọc bởi tường rào chung. Hầu như ngày nào anh em Thành cũng qua lại chuyện trò rất vui. Nhất là từ sau đám cưới, mọi người thường tụ họp ở nhà Thành ăn cơm, tạo nên một không khí gia đình thật đầm ấm.

Trang, người vợ trẻ kém Thành bảy tuổi, xinh đẹp hiền lành cũng chính là niềm kiêu hãnh của gia đình chồng. Nàng có đôi mắt phượng sáng ngời dưới hàng chân mày lá liễu, tạo cho khuôn mặt trái xoan nét sắc xảo đặc trưng. Trang đến với Thành không vì rung động trước tấm chân tình của anh mà vì tác động từ gia đình. Là đứa con độc nhất sống trong sự nuông chiều từ tấm bé nhưng Trang rất ngoan hiền thường thuận theo sự sắp đặt của người lớn, và chuyện hôn nhân cũng vậy. Trang cũng là hình mẫu của những cô gái trẻ năng động có lối sống hiện đại. Hào quang của nàng thu hút rất nhiều vệ tinh quay quanh, ấy thế mà Trang lại chẳng muốn chọn người nào. Có lẽ nàng không tìm thấy sự đồng điệu ở họ, không ai trong số những người từng gặp có thể để lại trong nàng một dấu ấn sâu đậm đủ nuôi lớn thành tình yêu. Sự theo đuổi của cánh mày râu có chăng chỉ khiến nàng thấy phiền phức. Nàng phải viện đủ lý do để không nhận quà của họ, từ chối khéo những lời mời rồi lâu dần thấy đuối sức khi phải liên tục tìm phương chống đỡ. Mãi đến gần 25 tuổi, bị cha mẹ gây áp lực bắt nàng về quê tính chuyện chồng con nên nàng đành nhắm mắt làm liều. Tình thế cấp bách, Trang cậy nhờ bạn bè mai mối một anh nào đó đủ hiền lành có gốc thành phố. Sau vài tháng tiếp xúc, Trang dẫn Thành về Bến Tre ra mắt gia đình. Thật không ngờ khi mới tiếp xúc lần đầu mà cha mẹ đã vô cùng ưng ý. Vậy là ông bà cụ mở chiến dịch làm công tác tư tưởng với đứa con gái độc nhất của mình.
Con à, anh chàng này vẻ ngoài có hơi cục mịch nhưng bên trong là cả một tấm chân tình. Thời nay khó tìm được một thằng con trai đàng hoàng như nó lắm.
Nhưng con hơi ngại vì tuổi tác chênh lệch…
Hơn có bảy tuổi thì sao gọi là chênh lệch? Ba thấy vậy là tốt rồi. Vợ càng nhỏ tuổi càng được chồng cưng, có gì đâu phải lo!
Nó là kỹ sư hả con?
Dạ! Ảnh làm bên ngành điện lực từ khi ra trường đó mẹ.
Quen nhau bao lâu rồi con?
Dạ… chắc được ba tháng ạ!
Kể ra thì đó chưa phải thời gian đủ dài để hiểu nhau, nhưng mẹ thấy thằng này được đó. Rất điềm đạm, hiền lành và chân thành.
Thế hai đứa làm việc ở hai lĩnh vực khác nhau, làm sao con quen được nó?
Do bạn con làm mai chứ con có quen biết gì đâu.
Thành ghi điểm bằng chính tác phong nghiêm túc của mình. Là một thanh niên có học vấn cao, có việc làm vững vàng, tuy anh đang giữ chức tổ trưởng cỏn con nhưng rồi mọi chuyện sẽ khác trong nay mai. Điểm thứ hai khiến cha mẹ Trang chọn Thành là vì anh mồ côi, như vậy con gái của họ sẽ không phải chịu cảnh làm dâu. Ông bà cụ rất không yên tâm về khoản này, tuy Trang nấu ăn giỏi nhưng lại là cô gái của thời đại mới, xông xáo với công việc ngoài xã hội nên ít nhiều sẽ không chu toàn vai trò nàng dâu. Suy cho cùng, Thành hội tụ nhiều yếu tố mà song thân không thấy có khuyết điểm nào để chê trách nên họ càng hối thúc chuyện cưới xin. Trang không có chủ trương gì trong chuyện này, chủ yếu làm cho cha mẹ yên tâm để không bắt nàng về quê rồi ép lấy trai làng, những gã bất tài chỉ biết ăn nhậu bét nhè chứ không có chí tiến thủ. Tất nhiên cha mẹ Trang không đời nào chọn một chàng rể như thế, nhưng cái định kiến kỳ thị đã ăn sâu vào suy nghĩ khiến Trang cứ phớt lờ chuyện về quê lấy chồng.

Sau khi ra trường rồi bám thành phố lập nghiệp, Trang thấy môi trường năng động của Sài Gòn rất thích hợp với mình, nhưng bên cạnh đó nó cũng là nơi hội tụ của nhiều lối sống đối lập khiến mọi thứ trong mắt nàng thêm phức tạp, nhất là cuộc sống hôn nhân. Nhan nhãn những mảnh đời bất hạnh, những cơ cực lo toang cho một gia đình. Tất cả những thứ ấy thật rắc rối khiến trái tim Trang thêm chai sạn. Nếu lần này ông bà cụ không mạnh tay thì làm gì một anh chàng nhút nhát như Hữu Thành có cơ hội đến với nàng. Mà thôi mặc kệ, với kinh nghiệm của người già thì Trang tin là họ có lựa chọn đúng đắn. Đằng nào cũng không thoát khỏi cảnh phải lấy một người nào đó, thôi thì đây cũng là cơ hội để chấm dứt đề tài mà Trang bị giáo huấn từ khi còn học đại học. Tuy gia đình Trang không quá nổi bật nhưng cũng được xem là một trong số ít những gia đình giàu có ở một tỉnh nghèo của miền Tây, thế nên tổ chức một đám cưới linh đình là chuyện đương nhiên.

Có tiếng xe hơi dừng trước nhà, một tiếng bíp rất nhỏ nhưng vẫn có thể nghe thấy giữa không gian yên tĩnh của khu cư xá, cánh cổng chầm chậm trượt ngang, chiếc xe bốn chỗ màu trắng nhẹ nhàng trườn vào đậu trong khoảng sân chung. Tùng bước ra khỏi xe nhưng không về nhà mình, là căn giữa trong dãy nhà liền nhau, anh nhanh nhảu trong bộ trang phục chỉn chu đi vào nhà anh trai. Thấy Trang đang loay hoay trong gian bếp, Tùng cất tiếng hỏi.
Chào chị hai. Anh hai về chưa?
Hôm nay ảnh trực đêm – Trang nhìn ra phía cửa mỉm cười đáp lời – Không ai sướng như chú ba, giờ giấc không bị gò bó và không phải trực như anh Thành.
Hơ hơ… em về giờ nào đó là tùy ý muốn của em, đố ai giữ chân được – Tùng lim dim mắt đưa mũi hít hít. Mùi hành phi thơm ngào ngạt – Chị nấu món gì vậy? Đừng có nói là bánh canh giò heo nha?
Tinh ý ghê, là món Tùng thích đó!
Trời ơi, đang đói rã ruột mà nghe tới món này là không kìm được rồi – Tùng đi ngay vào khu bếp đứng bên cạnh Trang, mùi thức ăn không thơm hơn vì bị át bởi mùi dầu gội và sữa tắm trên người nàng – Để xem nào, hừ… nhìn ngon quá đi thôi.
Trang cười thật tươi. Những lúc rảnh rỗi nàng thường luân phiên nấu những món yêu thích của từng thành viên trong nhà. Thành thì cứ canh chua cá lóc, Bích thì khổ qua dồn thịt, còn Tùng thì bánh canh giò heo. Lần nào anh chàng cũng ăn một lúc hai tô đến no căng.
Về tắm rồi qua ăn là vừa.
Tùng tắm rất nhanh, mới đó đã trở lại phòng ăn bên nhà anh mình. Mọi thứ đã được bày ra bàn, tuy chỉ được trang trí bằng ít cọng ngò, ít hành lá cắt nhuyễn và hành phi rắc bên trên nhưng trông thật bắt mắt và chuyên nghiệp chẳng thua gì những quán ăn lớn. Có tiếng chuông điện thoại vang lên, Trang đặt chén nước mắm pha ớt tỏi lên bàn trả lời.

“Chị nghe”
“Mấy đứa bạn rủ em đi ăn lẩu nên em không về nha chị hai. Anh ba về chưa?”
“Đang ở nhà đây nè. Vậy chị với chú ba ăn trước nha, chừa cho Bích tối về ăn sau há?”
“Dạ, chừa cho em một tô nhỏ thôi chị” – Nói rồi Bích cúp máy.

Tùng ngồi vào bàn háo hức chờ đợi. Nhìn dáng người dong dỏng cao của chị dâu trong gian bếp mà Tùng thầm ngưỡng mộ anh mình. Hóa ra ông cù lần ấy có phúc thật, cưới được một cô vợ quá xinh lại giỏi việc bếp núc. Từ khi Trang về sống với Thành chỉ mới vài tháng mà ngôi nhà ngăn nắp hẳn ra, không còn cảnh quần áo treo nhũng nhẵng bừa bãi, tài liệu vất tứ tung… mọi vật dụng giờ đây đều nằm đúng vị trí của nó. Đặc biệt ngôi nhà có thêm sức sống nhờ có vài lọ hoa đặt trên bàn hoặc trên những tầng kệ. Mùi nước hoa xịt phòng lúc nào cũng thoang thoảng vừa đủ để tạo cảm giác thư thái. Tùng chăm chú vào đôi bàn tay trắng nõn có những ngón thon dài thật quý phái. Đôi tay ấy đang ân cần mang đến cho Tùng một bữa ăn đầm ấm không khí gia đình. Rồi Tùng lại ngắm dáng chị dâu đi từ gian bếp ra bàn ăn, cái nhìn như vô hồn ngây dại khiến Trang chột dạ. Cũng ánh mắt ấy, cũng cái nhìn ấy đã hai lần Trang vô tình bắt gặp, lần đầu là khi ba anh em của Thành về Bến Tre bàn chuyện cưới xin. Nó khiến Trang vừa lúng túng vừa run rẩy nhận ra có chút khác lạ gợn lên trong sâu thẳm trái tim mình. Nàng không lý giải được, cũng không biết phải xử trí thế nào, chỉ biết rằng mình đang bấn loạn, lòng rối như tơ vò khi sắp lấy một người đàn ông trong khi trái tim vẫn phẳng lặng như mặt nước hồ thu. Ấy thế mà cậu em út điển trai kia chỉ mới gặp lần đầu đã khiến Trang bối rối thẹn thùng. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ để lại trong trí nhớ nàng về diện mạo và nụ cười của người thanh niên năng nổ, nhất là dấu ấn về lối giao tiếp cởi mở dí dỏm khác hẳn với người mà Trang sẽ lấy làm chồng.
Ăn thôi. Hôm nay chỉ có hai… chị em mình.
Thỉnh thoảng Trang vẫn thấy ngượng miệng khi xưng chị. Dù sao nàng cũng nhỏ hơn Tùng đến hai tuổi. Mỗi lần đứng trước người thanh niên này, Trang tự thu mình bé lại và mất hết tự tin. Đây là bữa ăn chiều đầu tiên chỉ có Tùng ngồi với Trang. Thật là một cảm giác khó diễn tả, một tâm trạng lẫn lộn giữa ngại ngùng và thú vị, nó rất vô hình và đang lớn dần xâm chiếm tâm trí Trang.

Tùng vẫn không rời mắt khỏi chị dâu, cứ như đang dùng ánh mắt để thiêu đốt người đối diện. Trang khẽ run rẩy co rúm như con thỏ trước nanh vuốt loài mãnh thú. Đôi môi mím chặt, những ngón tay trắng nõn đan vào nhau lúng túng. Nàng chợt giật mình nhận ra bộ đồ đang mặc khá mất an toàn, rõ ràng nội y đã mơ hồ ẩn hiện. Hình ảnh chiếc áo lót trắng thuần khiết đang căng mình ôm ấp bầu ngực cuồn cuộn sức trẻ cứ lấp ló sau lớp vải mong manh. Hai bầu sữa trinh nguyên chỉ mới được một lần nhào nặn trong sự vụn về của người đàn ông đầu đời. Trang không biết phải làm sao để che bớt những đường nét ẩn trong lớp áo mỏng tang, nàng đứng dậy đi tìm một thứ gì đó để thoát khỏi ánh mắt người em chồng. Phải rồi, đi lấy hai cái muỗng. Trang sốt sắn đứng dậy nhưng hỡi ôi… chiếc quần lót màu hồng phấn cũng muốn được khoe khoang trong hình ảnh vắt hững hờ ngang hông như một sợi dây bé xíu. Dù là gái đã có chồng nhưng ý thức che chắn cơ thể luôn là bản năng của phái nữ. Trang khẽ kéo vạt áo thấp xuống để phủ qua ngấn mông, nàng hơi cúi nhìn vào cổ áo xem có cái nút nào bị bung ra hay không. Nàng không chắc là Tùng đang nhìn vào đâu trên cơ thể mình, chỉ biết rằng mỗi lần chạm phải ánh mắt ấy, Trang như bị một luồng điện chạy qua người, tê rần chết trân.

Trang ít khi nấu ăn, nhưng từ khi biết Tùng thích món bánh canh giò thì nàng rất thường vào bếp. Lòng thấy háo hức vui vui vì mỗi tuần lại nấu món này một lần. Hôm nay chính là ngày đó, ngày mà chồng nàng phải trực đêm để giám sát một hệ thống mới nhập từ nước ngoài về. Trang đứng thừ người trong gian bếp không biết phải làm gì vào lúc này. Nhưng cứ đứng mãi ở đây cũng không được, mà trở ra chỗ bàn ăn thì nàng thấy thiếu tự tin. Không phải Trang đang né tránh Tùng mà nàng đang trốn chạy cảm giác của chính mình, thứ cảm giác rất khó lý giải khi đối diện với người thanh niên có đôi mắt khiến phái nữ phải mềm nhũn. Thật chẳng may cho Trang, một cô gái cá tính chưa từng rung động trước một ai lại rơi tỏm vào hố sâu trong đôi mắt của em chồng, một chàng CEO trẻ tuổi được đồng nghiệp phong cho danh hiệu “đào hoa công tử”.
Định lấy thứ gì?
Mũi Tùng đặt ngay sau gáy Trang, nơi mái tóc búi cao lưa thưa những sợi tóc tơ khoe chiếc cổ thon thon trắng ngần. Mùi sữa tắm quyện cùng mùi cơ thể mỹ nhân thật nồng nàn quyến rũ. Giọng Tùng rất êm ái bên tai nhưng khiến Trang giật bắn người. Hóa ra anh đã đứng sát vào nàng từ lúc nào. Trang lúng túng, hai má đỏ bừng ấp úng trả lời.
Lấy… lấy cái muỗng… Ha…ha…ai…hai cái… – Trang với tay vào ngăn kéo.
Để lấy cho.
Tùng đưa tay lấy hai cái muỗng inox nhưng không biết vô tình hay cố ý mà nắm vào tay chị dâu, cảm giác mềm mại êm ái thật khó tả vô cùng. Trang như muốn ngã quỵ, hai chân run rẩy sắp không đứng nỗi nữa. Nàng khẽ rụt tay lại nhưng sức lực đã bốc hơi mất tiêu. Ánh mắt sắc xảo thường ngày chỉ còn lại nét rũ rượi ngây ngô, đôi mắt có hàng mi cong vút thẩn thờ nhìn Tùng như van xin trông mới đáng thương làm sao.
Lấy thêm gì nữa không? – Tùng khẽ nói bên tai Trang.
Khô…ng…
Ra bàn trước đi. Để lấy thêm ít tiêu xay.
Trang cầm hai cái muỗng trở ra chỗ bàn ăn cắm vào hai tô bánh canh khuấy đều, mùi hành phi lờn vờn cùng hơi nóng bốc lên thơm lừng. Tùng loay hoay mãi cuối cùng cũng tìm thấy hũ tiêu mang ra. Anh không chọn chỗ đối diện mà kéo ghế ngồi cạnh, một lần nữa người chị dâu chết lặng.
Rắc thêm ít tiêu cho thơm nhé?
Ừ… cho chị… một ít.
Không ai nói với ai lời nào, mỗi người chăm chú vào tô bánh canh của mình để né tránh sự tẻ nhạt. Tùng ăn khá nhanh trong khi Trang chỉ mới gắp có vài đũa. Cách ăn uống từ tốn nhỏ nhẹ khiến Trang càng thêm quý phái trong mắt chàng trai trẻ tinh nghịch.
Ngon quá đi thôi. Ăn tô nữa nha?
Ừhm… – Trang mỉm cười gật đầu nghe lòng lâng lâng vui sướng.
Vậy không khách sáo, làm tiếp hiệp hai đây – Tùng định nhón người đứng dậy thì Trang nói.
Không biết làm đâu, đưa tô đây… múc cho.
Nồi nước lèo vẫn đặt trên bếp để duy trì độ nóng cần thiết. Trang lại làm một tô đầy với ba khoanh giò mang ra cho Tùng. Nàng hơi nhăn mặt vì nóng. Tùng nhanh tay đỡ lấy rồi xé túi khăn giấy ướt lau những ngón tay thon thon trắng hồng có những chiếc móng cắt giũa gọn gàng sạch sẽ. Trang giật mình rụt tay lại.
Thôi không sao đâu. Ăn tiếp đi.
Ăn kiểu này qua tuần thế nào cũng tăng trọng vù vù. Nhưng mà ngon quá không kiềm chế được.
Sợ mập lắm hả? – Trang rắc ít tiêu bột vào tô của Tùng – Tăng trọng nhanh nhanh để còn xuất chuồng. Nuôi lâu quá rồi, lo lấy vợ đi.
Ôi… ai mà thèm!
Nói xạo vừa vừa thôi. Anh Thành nói câu này còn tin, chứ đây nói thì… Chắc nhiều cô quá nên chưa biết chọn ai đó thôi.
Không có lấy một người, ở đó mà nhiều. Làm gì có thời gian để hẹn hò với ai.
Chứ không phải người ta mê tít mà chú ba không thèm để ý hay sao?
Nói vậy là có người mê hả? – Tùng quay sang nhìn sâu vào mắt Trang khiến nàng giật mình – Đừng có nói người đó là… – Tùng bỏ lơi câu nói càng khiến Trang hốt hoảng.
Ờ… thì… hôm đám cưới… không phải con bé phù dâu mê tít chàng rể phụ hay sao?
Phù dâu… – Tùng trầm ngâm – có phải muốn nói con bé…
Con bé Hoa mặc áo dài hồng, cứ tìm cớ quất quít bên chú rể phụ đến nỗi ai cũng nhận ra, vậy mà còn nói là không.
Ôi trời…, con bé đó mới 17 tuổi thôi.
Ghê chưa, biết rõ tuổi tác luôn hén. Nhưng tới thời điểm này nó đủ 18 rồi đó.
Thôi thôi cho đây xin… Công nhận nó dễ thương thiệt, nhưng mà tuýp người đó không hợp chút nào.
Vậy thích người như thế nào, nói đi để biết làm mai cho.
Tiêu chuẩn cao lắm, sợ không còn người nào khác có thể đáp ứng nỗi yêu cầu này đâu. Người mà đây chọn nhất định phải có tính tình đằm thắm, nói năng phải duyên dáng ý tứ. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu, mắt phượng mày ngài, môi đỏ như son lúc nào cũng nở nụ cười nồng nàn có chừng mực. Dáng người sang trọng thon thả, quý phái trong từng bước đi. Người đó biết chăm lo cho gia đình, nấu ăn thật ngon, đặc biệt là mỗi tuần đều nấu bánh canh giò heo. Nói tóm lại… – Tùng chống tay đỡ cái đầu nghiêng nghiêng nhìn Trang nhấn mạnh từng lời – … tóm lại là giống hệt như chị dâu của tôi đây.
Đôi má Trang đỏ ửng, rõ ràng Tùng đang nói về nàng. Hai tay Trang chợt thừa thải mân mê vạt áo trong vô thức, mặt nàng cúi gằm không dám nhìn Tùng lấy một lần.

No bụng rồi, cám ơn chị dâu xinh đẹp. Giờ về viết dự án đây – Tùng đứng dậy nhưng chợt nhớ ra điều gì – À… sáng mai sẽ đợi để đưa chị đẹp đi làm, chuẩn bị đón điều bất ngờ nhé. Quyết định vậy đi.

Tùng đi vội về nhà, bỏ lại Trang một mình trong chới với thẹn thùng. Khi anh đi rồi, Trang bẽn lẽn nhìn theo, đôi môi mấp máy buông lời nói hững hờ.
Người gì mà… “đáng ghét thiệt”!!!
Trang thu dọn bàn ăn, khóa cửa phòng khách vô hồn bước trên từng nấc thang về phòng riêng. Nàng ngồi co ro phía đầu giường mông lung ôn lại quá khứ. Đám cưới đã hơn bốn tháng nhưng cứ như mới hôm qua. Năm chiếc xe rước dâu của nhà trai dừng lại, đoàn người đứng thành một hàng dài được đại diện nhà gái ra tiếp đón, mọi người chào nhau vài câu khách sáo trước khi được mời vào trong. Đi đầu là một bậc cao niên đại diện nhà trai, theo sau là chú rể bưng khay rượu. Từ trên lầu hé màn cửa sổ nhìn xuống, lần lượt từng gương mặt lướt qua khỏi cái nhìn trống rỗng cho đến khi… một chàng trai đi đầu trong nhóm sáu người bưng quả đưa mắt nhìn lên khung cửa nhỏ. Cái nhìn đầy bất ngờ nhưng chuẩn xác như đã có ước hẹn từ trước khiến không gian tê liệt, Trang ngỡ mình sắp lịm đi khi chạm phải ánh mắt ấy. Đây là lần thứ hai Trang gặp mặt và cũng chưa từng chuyện trò lấy một câu nhưng ánh mắt đến từ hai phía đã nói thay tất cả, rồi kẻ đó đã có một thái độ tinh nghịch thật “đáng ghét” vô cùng, dám chu môi hôn gió Trang. Nụ hôn ấy đến rồi đi thật vội vàng nhưng sẽ mãi để lại trong góc khuất trái tim nàng một dấu ấn không thể phai mờ. Suốt buổi lễ xin rước dâu, Trang hoàn toàn mất tập trung vì mãi đưa mắt tìm người ấy. Dường như người ta cũng dõi theo nàng và đôi trẻ lại tìm thấy nhau giữa đám đông. Họ hàng lần lượt cho quà cưới cùng bao lời chúc tốt đẹp nhưng cô dâu chỉ lặng thinh thẩn thờ nhìn xa xăm ra khoảng sân trước nhà, nơi mà những cô gái bưng quả có cả phù dâu đang vây quanh chàng rể phụ bắt chuyện. Các cô gái đang tranh nhau tạo ấn tượng bằng những nụ cười duyên dáng, những câu nói bông đùa, và có cả những lời khen tặng ngọt ngào. Tùng chỉ trả lời qua quít, chốc chốc lại nhìn vào phòng làm lễ kiểm tra ánh mắt người con gái đang lộng lẫy trong chiếc áo dài đỏ đội trên đầu chiếc bánh rế đính kim tuyến. Trong Trang dâng lên một cảm giác khó chịu, nàng chợt thấy căm ghét mấy đứa em trong xóm bưng quả cho mình. Làm như trai đẹp chết hết hay sao mà chúng nó cứ túm tụm quanh Tùng. Người em chồng điển trai như tài tử điện ảnh đã nhận thấy tín hiệu đó, anh lịch thiệp đứng dậy cúi chào mọi người rồi tiến vào phòng làm lễ lặng lẽ đứng sau mấy bậc cao niên, vậy là đám con gái bị bỏ rơi bên ngoài. Sự hờn ghen trong Trang nhanh chóng được xoa dịu, giờ mới thấy cô dâu duyên dáng tươi cười.

Nhà trai không mạnh về khoảng uống rượu, rõ ràng không thể địch nổi với dân miền Tây. Mới có vài chung xoay vòng mà ai nấy đều đỏ mặt tía tai trong khi nhà gái càng uống càng cao hứng. Vì quá vui nên họ cứ nài ép. Trang rất ghét về quê cũng vì cảnh này. Nàng khẽ nhăn mặt ra hiệu với ba mẹ nhưng họ không để ý. Chỉ có Tùng nhận thấy và khẽ phất tay với Trang.

Dạ kính thưa các bậc cao niên hai họ – Tùng dõng dạc cất lời – Bên phía nhà trai thật sự kém về tưởu lượng. Nhưng trước sự hiếu khách vốn có của người miền Tây, cho phép con với tư cách là em của chú rể đại diện xin được nhận tấm chân tình này. Xin kính một ly để đáp lại lòng mến khách.

Tùng nâng cốc rượu ngửa cổ uống cạn rồi rót đầy cung kính trả lại người đại diện. Một tràng vỗ tay tán dương lẫn ngỡ ngàng khi thấy chàng thanh niên trẻ tuổi một mình dám đương đầu với những cao thủ nhà gái. Thế là hết cốc này đến cốc khác liên tục xoay vòng. Trang bắt đầu lo ngại nói nhỏ vào tai Thành.
Anh nói Tùng dừng lại đi, uống nhiều quá rồi.
Em yên tâm tưởu lượng của nó mạnh lắm. Lát nữa nó diệt sạch cho em coi.
Gì mà ghê vậy?
Trang nhíu mày nhưng đôi môi lại phảng phất nụ cười ái mộ. Nàng đúng là mâu thuẫn với chính mình. Nàng căm ghét trai quê cũng vì họ là những con ma men, vậy mà Trang lại thần tượng người em chồng hay đúng hơn là lấy làm tự hào về người ấy.

Thật đúng như lời Thành nói, nhà gái phải giơ tay chào thua và chịu để nhà trai đón cô dâu về thành phố. Bước chân của họ hàng hai bên đã có chút loạng choạng nhưng Tùng chỉ hơi đỏ mặt chứ không hề hấn gì. Ngồi vào băng ghế sau của chiếc xe hoa lộng lẫy, Trang vội đưa mắt tìm Tùng xem anh đi xe nào. Bất ngờ thay chính anh cầm lái chiếc xe bốn chỗ màu trắng chạy nối đuôi phía sau.
Anh à Tùng uống nhiều rồi, lái xe không tốt đâu. Lỡ cảnh sát kiểm tra thì phiền lắm.
Em yên tâm nó sẽ không sao đâu. Cảnh sát miền Tây nó quen gần hết rồi.
Chà… Có thế lực dữ ha!
Ừ, nó quen biết nhiều lắm, khắp các tỉnh thành.
Lời Thành vừa nói càng khiến Trang lạc lòng, từ nơi góc khuất trái tim dâng lên sự tôn thờ trước những phẩm chất nổi bật ở Tùng. Không thể tin nổi một Hữu Thành cục mịch lại có cậu em trai xuất sắc đến vậy. Đó là một giám đốc điều hành đầy tự tin, đó là một thanh niên trẻ tuổi tích lũy nhiều vốn sống, cũng là một con người tinh quái lắm chiêu trò. Ngồi bên cạnh Thành trên xe hoa nhưng tâm trí Trang lại đặt nơi chiếc xe màu trắng đang chạy nối đuôi. Cảm giác như người ấy vẫn dõi theo mình, Trang không thể kiềm lòng quay lại gởi ánh mắt vào chỗ người cầm lái. Gương mặt Tùng vẫn tỉnh táo và tập trung, rồi đột nhiên anh hôn gió khiến Trang đỏ mặt vì ngượng. Nàng bẽn lẽn quay mặt đi nhưng sâu bên trong là cảm giác lâng lâng vui thích. Rồi cứ thế, chốc chốc nàng lại nhìn về phía sau chỉ để được thấy Tùng và trông chờ một chiếc hôn nghịch ngợm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *