Con nhỏ nhìn hắn, giọng nói lẫn ánh mắt đong đầy …nhõng nhẽo, cái mà nó làm giỏi nhất. Xưa giờ lâu lâu gặp ác mộng giữa đêm, nó qua gõ cửa phòng năng nỉ ba mẹ cho ngủ chung dữ lắm, mà có lúc được, có lúc không. Nó cũng không hiểu sao chuyện dễ vậy mà ba mẹ luôn khó khăn như thế. Nó thích nhất là rúc vô người ba, ôm cơ thể cứng chắc của ba, hít cái mùi của ba khiến nó thấy yên tâm, và ngủ rất ngon. Mà một lần nó nói vậy, rồi không hiểu sao mẹ nhất quyết không cho nó qua ngủ chung nữa, mặc dù cái giường của ba mẹ rộng gấp 3 lần cái giường của nó. Dù thêm nó ngủ vẫn còn rộng rinh à. Chính vì biết “ca” này khó nên nó mới nhõng nhẽo để xin cho bằng được. Lần nào nó làm ra vẻ mặt này với ba cũng thành công, còn với má thì hình như không ăn thua.
Về phần hắn, nghe câu nói rõ ràng của con xong lại thấy có một sự …hụt hẫng không hề nhẹ. Dù biết lỗ tai nghễnh ngãng của mình đã tạo ra những ảo tưởng theo cách mình muốn nghe, vượt quá giới hạn “cấm” kia. Nhưng sự chờ mong và khao khát vô lý của hắn trong vài giây vừa qua là cực nhiều, nên hụt hẫng cũng rất nhiều! Hắn ước gì con nhỏ đã nói “chỗ khác” của nó bị ướt, chứ không phải cái giường(!).
Nhưng con đã nói vậy thì hắn cũng thầm thở dài, gật đầu nói:
Ừ. Con qua đi! Nhưng không được mang mền gối gì ướt qua theo nha.
Con nhỏ mừng quýnh, vỗ tay trong khi nhảy cẫng, miệng kêu lên:
Yeahhhhh!
Tóc nó bồng bềnh bay bay khi đang nhảy tưng tưng khiến hắn mắc cười. Xong bỗng dưng nó dang tay, nhào tới ôm chầm lấy hắn, khiến hắn giật thót vì “cây hàng” đang cương cứng bỗng bị đụng một phát vô người con nhỏ, …thốn không chịu được.
Theo phản xạ, hắn lập tức sửa tư thế, hông hơi xoay, đưa cây hàng chỉa nghiêng sang một bên cạnh hông con gái cho khỏi “cấn”, rồi nhanh tay xoa lung tung trên đầu của con như đang xoa mình con chó xù hồi còn ở nhà cũ.
Con nhỏ đang ôm hắn, bị vậy chợt lùi lại vài bước, vội đưa tay lên vuốt tóc, mặt nhăn nhó kêu lên phản đối:
Baaaaa! Con mới chải đầu hồi nãy, giờ ba làm đầu con xù lên như đầu thằng điên rồi nè!
Vừa nói vừa chu miệng, ngước lên nhìn hắn, giậm chân mấy cái “phản đối”.
Hắn cười hì hì nói:
Bây giờ người ta nói ‘đầu xù như tổ quạ’, chứ hông nói ‘như đầu thằng điên’ giống hồi xưa đâu.
Con nhỏ ngạc nhiên, nó quên cả mè nheo, mắt mở to ngạc nhiên hỏi lại:
Sao ba biết?
À … thì bữa chở khách, có đứa nhỏ kia làm rớt cuốn sách giáo khoa tiểu học trên xe, ba mở ra coi mới biết á.
À! Nghe ngộ ghê! Mà tổ quạ là cái gì vậy ba? Tổ con chim quạ đúng hông?
Ờ. Nó đó! Con chim đen thui kêu ‘quạc quạc’ hồi mình đi ‘dã ngoại’ trong rừng thấy mấy lần đó.
Trời ơi! Cái con chim thấy ghê, xấu xí, mà hót cũng dở ẹc. Tổ nó chắc còn xấu hơn đầu thằng điên nữa. Người ta đặt câu ác thiệt!
Nhìn con vừa nói vừa rùng mình, hắn lại phì cười. Cũng may lúc nó vừa nhào vô ôm hắn, bị “thốn” một phát hắn đã nhanh trí xoa đầu con cho tóc nó rối nùi, vì biết chắc nó sẽ tự rút lui. Sau đó hắn đánh lạc hướng con thêm lần nữa với câu nói “tổ quạ” gì gì đó. Chứ để nó ôm thêm một lúc thì kiểu gì con nhỏ cũng phát hiện ra “cây xúc xích trùm cuối” đang cương cứng ngắc chỉa vô bên hông.
Giơ tay đập chỗ đang bị muỗi chích ngứa ngứa ở bắp đùi, gãi gãi mấy cái, hắn nói:
Thôi xong rồi thì đi lên đi con. Đứng dưới này muỗi nó chích chịu không nổi.
Dạ.
Hắn nhìn con gái với tay cầm cây đèn dầu nhỏ trên kệ bếp, rồi cùng đi lên phòng ngủ của nó để xem tình hình cái mái nhà. Bước đi của hắn chậm hơn con nhỏ một nhịp, tranh thủ chút thời gian để “giảm nhiệt” cho “thằng em”.
Từ hồi về tới nhà, hắn lo tắm rửa, ăn uống, phụ con rửa chén dĩa, rồi trong đầu lại nghĩ lung tung vụ “kia”. Bây giờ mới có thời gian ngó qua phòng con nhỏ.
Nhìn hiện trạng căn phòng ướt mem, hắn biết tối nay không thể làm gì khác. Một tấm tôn trên mái đã bay mất, để hở ra bầu trời đêm ngay phía trên giường con nhỏ, thấy rõ cả trăng sao. Gió đêm nhè nhẹ thổi luồn xuống khoảng trống, cho cảm giác lành lạnh, ẩm ướt như đang ở ngoài trời. Cơn mưa hồi chiều đã hào phóng tưới đẫm cái giường, kể cả mùng, mền, chiếu, gối. Mọi thứ đều ướt mem y như bộ quần áo bó sát da thịt của con nhỏ lúc nãy.
Hắn bỗng giật thót. Lý trí một lần nữa lại vùng lên, khiến hắn phải nhăn mặt bực bội với chính mình. Không hiểu sao hình ảnh “ngon lành”, à à… không đúng, hình ảnh “chết tiệt” đó cứ bám chặt lấy tâm trí hắn.
Ngay lúc này, mỗi bên vai hắn như đang có một thiên thần và một ác quỷ đứng đối diện, thay phiên “rỉ tai” lôi kéo hắn theo hai hướng hoàn toàn trái ngược. Thiên thần “chính nghĩa” đã lộ vẻ yếu ớt, vất vả chiến đấu không ngừng với ác quỷ bản năng sinh dục đang bừng bừng sung sức, như chính những cơ bắp tràn trề năng lượng trong cơ thể hắn. Một cuộc chiến không cân sức, mà phần thắng đang dần dần nghiêng về phía “đen tối”, như bóng tối tràn lan khắp căn nhà lúc này.
Với một cá nhân, đặc biệt những ai được giáo dục kỹ từ nhỏ, cuộc chiến đáng sợ nhất không nghi ngờ là cuộc chiến với bản thân. Vượt qua chính mình không bao giờ là dễ dàng.
Sau một thoáng đấu tranh với ham muốn cực kỳ mãnh liệt, tạm thời đè nén được một chút, hắn ráng lấy giọng tự nhiên nhất có thể, dù vẫn còn 3 phần run rẩy, lại pha lẫn tiếng thở nặng nề như vừa đạp một cuốc xe mười mấy cây số:
Phòng này ướt… ướt hết rồi. Phù phù… con qua giường ba giăng mùng ngủ trước đi, ba đi lòng vòng cho tiêu cơm rồi vô sau.
Nói chữ “ướt” khiến hắn phải ngập ngừng tới 2 lần, trong đầu cứ liên tưởng đâu đâu, không hề liên quan tới tình trạng phòng ngủ của con nhỏ.
Hắn để con cầm đèn dầu bước qua phòng ngủ bên kia, rồi chính mình đi tay không, mở cửa bước nhanh ra ngoài hàng ba trước nhà. Con cu đã cương đến mức lộ liễu, đẩy cái quần thun hắn nhô ra cả gang tay, không thể che dấu trước mặt con lâu hơn nữa.
Khi bước hoàn toàn vào trong màn đêm, hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, buông ra hết những căng thẳng.
Khoảnh sân vuông lót gạch Tàu trước nhà còn đọng lại vài vũng nước mưa, phản chiếu ánh trăng non nhạt, loang loáng, dìu dịu. Giơ chân bước tránh những chỗ rong rêu trơn trợt, hắn hít liên tục mấy hơi thật sâu “mùi đồng quê” cho “đẫm” hết lồng ngực. Khí trời trong lành làm nhiệt độ trong người hắn dịu xuống đôi chút, “lửa nóng” dưới con ku cũng nguội đi khá nhiều. Cơn mưa lớn hồi chiều như rửa sạch bầu trời, để lộ ra một khoảng trời đêm trong vắt. Nền trời đen thẳm đang cài một vành trăng non, như một cô bé sắp dậy thì tiện tay cài một cái kẹp đơn giản trên tóc, chẳng cần môi son má phấn vẫn đẹp tự nhiên và thuần khiết.
Sau một ngày chổng đít đạp xe trên khắp nẻo đường Sài Gòn, đây là khoảng thời gian hắn thấy thoải mái nhất: khi thân thể đã sạch hết mồ hôi lẫn bụi bặm, khi cái bao tử lép xẹp đã được đồn đầy thức ăn, các cơ bắp cuồn cuộn dưới hai bắp đùi đã hoàn toàn giãn ra. Hắn nhận ra trong sự khốn khổ to lớn của cuộc sống thời bao cấp, vẫn tồn tại đâu đó những niềm vui nho nhỏ, rất là nhỏ, nhưng nếu chịu khó kiếm tìm thì sẽ thấy. Hạnh phúc luôn ở quanh ta là như thế.
Với tâm trạng thoải mái, hắn đủng đỉnh thả bộ vài vòng trong sân, để mặc cho làn gió đêm ẩm ướt của rừng hoang lướt qua mặt, mơn man trên các cơ bắp săn chắc đang giãn ra của mình. Vài giọt mưa đọng trên lá mấy cây mai trồng quanh sân, thi thoảng rớt xuống người, lành lạnh. Cỏ dại về đêm tỏa ra những mùi hương thật dễ chịu.
Chốn khỉ ho cò gáy này là chỗ hắn vừa yêu vừa ghét kinh khủng. Yêu bầu không khí tĩnh lặng, không khói bụi ô nhiễm như chốn đô thị. Yêu luôn cả mùi chua phèn của đất và nước khi mưa đầu mùa. Yêu mùi hương cỏ dại, dây leo, cây cối um tùm nơi hắn và gia đình có thể tránh được gần như mọi ánh mắt diều hâu ở ngoài kia, đúng nghĩa một chỗ trú an toàn trong cơn bão.
Nhưng hắn ghét con đường đất đỏ lầy lội, xa thăm thẳm mà hàng ngày hắn phải đạp xe đi-về giữa ở đây và Sài Gòn. Ghét cảnh không điện đóm mà cứ đến tối là không thể không làm bạn với cây đèn dầu. Mặc dù Sài Gòn lúc này mỗi tuần cũng chỉ có điện khoảng 2-3 ngày, mỗi ngày 4-5 tiếng đồng hồ, nhưng có điện vẫn đỡ hơn là hoàn toàn không có. Rồi ở vùng quê này có một đặc sản không thể không nhắc tới: muỗi. Hắn ghét nhất là muỗi. Nó kêu như máy bay phản lực luôn, chứ như sáo thổi vẫn chưa xi nhê. Hồi còn ở Bùi Thị Xuân, biệt thự đó làm gì có con muỗi nào. Về tới vùng rừng rú này hắn mới biết muỗi bay đặc như rắc mè đen là thế nào. Ở nhà lúc nào cũng phải đốt một cái thố sành to đầy than, lâu lâu phải rải vô thêm túm lá cây tươi có tinh dầu như lá tràm, ổi, vỏ bưởi, cam, quýt vô để hun khói đuổi muỗi. Vậy mà cũng không ăn thua, vì người bị ngộp trước rồi muỗi mới thấy ngộp sau. Mặc dù ở riết cũng quen, nhưng nếu được thì hắn cũng muốn dọn khỏi đây, không bao giờ quay lại nữa. Sau tất cả, nếu có thể bỏ qua tiếng ễnh ương não ruột, tiếng cú rúc đâu đó trong bóng đêm nghe rờn rợn như lúc này, thì những ngày mưa đối với hắn cũng không đến nổi đáng ghét lắm.
Dù yêu hay ghét, hắn đã xác định sẽ “trú bão” ở chốn này thì phải tiếp tục ở thôi. Đã hai năm sau ngày 30/4/1975, xã hội vẫn chưa ổn định, đói kém càng ngày càng tăng, thậm chí khoai lang, khoai mì nhiều người không có để độn vô cơm. Cựu tư sản như hắn luôn cảm thấy chưa an toàn để “ló đầu” lên trở lại, dù hắn nghe nói một số tài phiệt người Ba Tàu, còn gọi là “xì thẩu” trong khu Chợ Lớn đã bắt đầu ngoi ra làm ăn rồi. Kinh tế tư nhân bị chính quyền mới hoàn toàn tiêu diệt từ ngày 30/4 đó, thay thế bằng kinh tế bao cấp, thì mấy tay xì thẩu tìm cách núp bóng nhà nước, thậm chí quân đội để sản xuất, buôn bán ì xèo. Thời buổi hàng hóa thiếu thốn như vầy, hàng làm ra bao nhiêu, tốt xấu gì gần như đều được thị trường vét sạch. Bán mỗi lô hàng mấy “xì thẩu” đó kiếm vài cây vàng tới chục cây vàng là bình thường. Cần biết một miếng đất ngon lành ở gần nội thành giá cũng chỉ tầm vài chục cây vàng, thì đủ hiểu mức độ liều ăn nhiều của cánh làm ăn chui. Nhiều lần nghe mà hắn cũng thấy ham.
Nhưng hắn cũng biết chỉ người trong cuộc mới hiểu người trong kẹt. Cho nên ai đang phất lên thì kệ, ai thấy dễ ăn thì cứ nhào vô, đừng thấy hoa nở mà ngỡ xuân về! Riêng hắn xác định sẽ ở ẩn thêm một thời gian, đợi mọi thứ an toàn thêm rồi tính. Linh tính cho hắn biết những đợt đánh tư sản ác liệt suốt 2 năm qua vẫn chưa đến lúc chấm dứt. Sinh mạng là trên hết, chưa gì đã ló đầu ra để bị chú ý, chúng vỗ béo rồi làm thịt thì chạy đàng trời.
Suy nghĩ vẩn vơ về thời cuộc và cơ hội làm ăn, một lát sau, khi đầu óc lẫn cơ bắp đã thả lỏng hoàn toàn, hắn quay vô nhà.
Lần nào cũng vậy, trước khi đi ngủ là hắn đều cẩn thận cài chốt, bấm ổ khóa cửa trước lại. Rồi vòng ra nhà sau kiểm tra chốt cửa ra sau vườn có được khóa chưa, rồi mới quay về phòng.
Trước khi lên giường hắn không quên vặn nhỏ cây đèn dầu để trên bàn trang điểm của vợ, cạnh chân giường cuối góc phòng. Thao tác này chỉ từ khi về đây hắn mới có, vì hắn cần phải tiết kiệm dầu. Hàng hóa thời buổi này có tiền chưa chắc đã mua được, nhất là dầu hôi đốt đèn, đốt bếp lò phải ra chợ đen mua lén từng lít một. Tuy nhiên hắn lại không tắt đèn luôn vì thói quen để đèn ngủ thời trước vẫn theo hắn đến giờ. Hắn luôn muốn nhìn rõ cơ thể các cô gái trong và sau khi chơi. Quá khứ là 1 phần quan trọng không thể chối bỏ của hắn. Thời bao cấp khi ngủ thì phòng vẫn phải để đèn hắn mới “thoải mái” ngủ được.
Khi vén mùng chui vô giường, hắn thấy con gái đã ngủ say. Con nhỏ nằm ngửa trông thật dễ thương. Hai chân nó hơi dạng ra, cái mu trắng mũm mĩm, lồi lõm cực kỳ gợi dục, lấp ló sau kẽ quần rách. Theo ánh đèn dầu chập chờn hắt tới, lúc tỏ lúc mờ, hai mép lol trăng trắng như một mỹ nhân e ấp sau cửa phòng khép hờ, khiêu khích ánh nhìn, và cả sự tò mò của mọi nam nhân, dù là có liên hệ huyết thống hay không.
Tim hắn lại đập mạnh, “thằng em” của hắn lại ngóc đầu dậy, sừng sững giương cao. Cảm giác thư giãn sau bữa ăn đều tan biến hết, thay vào đó cảm giác rần rật từ lượng máu được bơm mạnh trong huyết quản đang dồn xuống hạ thể như lũ cuốn. Nhiệt độ cơ thể hắn cũng tăng lên vùn vụt, bụng dưới hắn nóng lên, cặp đùi ếch của hắn nóng lên hừng hực, “chân giữa” của hắn càng nóng hơn than hồng. Mồ hôi bắt đầu tươm ra trên da, trên trán mà hắn không tâm trí nào để ý. Tất cả sự tập trung của hắn lúc này đều dồn vào thân thể đứa con gái nằm cạnh, đặc biệt là phần hạ thể lấp ló của con nhỏ.
Tư thế nằm tơ hớ của con khiến hắn lại thấy thèm đàn bà đến điên người. Những thú vui sau một thời gian gián đoạn, khi có cơ hội quay lại thường bộc phát mãnh liệt hơn trước. Nhưng ác một nỗi, hiện giờ nhà lại không có đàn bà nào hết, chỉ có đứa con gái ruột này của hắn. Chưa kể, con nhỏ chỉ là một con nhóc tì “nho còn xanh lắm”, dựa trên “ba-rem” vú, mông, đùi của giới ăn chơi hồi trước.
Nhìn qua con nhỏ thêm lần nữa xem có “vớt vát” được chút gì không, hắn vẫn thấy nó còn quá non, quá “xanh”. Mặc dù cái lol bé bé nhìn cũng …“ngon”, nhưng nó chỉ mới hơn 10 tuổi thôi, cộng thêm tuổi mụ cũng chỉ mới 11, còn nhỏ hơn độ tuổi trong câu ca dao “lấy chồng từ thuở mười ba” ngày xưa đến 2 năm. Chính hắn cũng không rõ liệu mình có thể…
Thời còn ăn chơi, thỉnh thoảng hắn nghe nói trong giới “gái ngành” vẫn có “thị trường ngách” cho mấy đứa con nít cỡ này “hành nghề”. Dù chưa có vú, có mông gì nhưng tụi nó vẫn có thể chen vai sát cánh đi khách rần rần không thua gì mấy đàn chị, có khi còn đắt show hơn. Nhiều ông, nhiều thằng có thú vui kỳ quái, lại chỉ thích mấy đứa nhỏ xíu, “non và xanh lè” như vầy để mà chơi thôi. Tương tự gay thì chỉ đi tìm đực rựa, hoặc “cú có gai”, tức là gái nhưng lại có …cu mới chịu.
Nhưng chính hắn lại không tiếp xúc ai trong giới đó hết, vì gu của hắn và giới mê con nít đó như nước sông không phạm nước giếng. Cũng không hẳn, một vài thằng bạn ăn chơi không thân lắm của hắn có lẽ đã tiếp xúc, nghe đâu có mấy đứa còn thử qua luôn rồi. Nhưng biết hắn không quan tâm, với lại khoe mấy chuyện mua dâm con nít chắc tụi nó mắc cỡ, nên không đứa nào đề cập trước mặt hắn. Hắn chỉ vô tình nghe loáng thoáng đám gái ăn chơi tâm sự mỏng với nhau khi tưởng hắn đã ngủ.
Là “đàn anh” của nhóm thiếu gia, đám bạn luôn nhìn mặt hắn để cư xử. Hắn lại luôn tỏ ra “quân tử”, không muốn dính tới mấy chuyện đó, để rồi bây giờ chính hắn “đụng chuyện” mới phải bối rối như vầy. Hắn có chút hối hận, phải chi mình đừng làm “anh hùng hảo háng”, “món” nào cũng thử qua một chút để tăng kiến thức, thì biết đâu tình huống như vầy hắn đã có chút kinh nghiệm để xoay sở, bây giờ không đến nỗi lính quýnh tới bó tay như một thằng nhóc chưa biết gì.
Xưa nay hắn luôn nghĩ cái lỗ bướm con nít chỉ nhỏ như đầu đũa, cỡ đó mà đút con ku tổ bố, nhất là con ku có chu vi 18cm của hắn vô thì chắc tét hết mịa cái lol con người ta. Mấy cha chơi con nít có lẽ do mót quá, không có đàn bà nên tìm lỗ lol chơi đại một lần, chứ vú không có, mông không bự thì lúc chơi sướng ức gì ta?! Làm sao bì được những cái lỗ “có kỹ thuật” vừa co, vừa duỗi của mấy em xinh tươi tuổi trăng tròn, hoặc tầm hai mươi đầy kinh nghiệm. Lỗ bé quá chắc chỉ được cái là bót thôi quá. Mà không biết bót tới cỡ nào…
Theo dòng suy nghĩ, quay qua nhìn lại cái lol của con thấp thoáng, ẩn dưới đáy quần rách, hắn vẫn không nhịn được nuốt ực một cái.
Hay là … không trâu thì bắt chó đi cày? Nhưng mà ku mình bự quá đút vô nó chịu nổi không ta? Lỡ đâu nó tét lol thì biết làm sao? Chốn rừng rú này tìm đâu ra bệnh viện mà cấp cứu cho nó?…
Một loạt câu hỏi liên tục nảy ra trong đầu hắn, y như lần đầu tiên hắn sắp sửa “thành đàn ông” hồi còn học sinh.
Càng nhìn cái lol của con, suy nghĩ của hắn từ chỗ “tuyệt đối không được nghĩ bậy” hồi ăn cơm, đã chuyển hướng qua “nên hay không, và bây giờ đã thành “làm thế nào giảm thiểu hậu quả”. Lí trí hắn đang dần tê liệt trước đòi hỏi mạnh mẽ của bản năng sinh dục.
Con nhỏ đang ngủ bỗng cựa mình, hơi thở đứt quãng một chút khiến hắn giật thót. Chân nó dạng ra hơn, mông nhạc nhích làm cái quần bị kéo căng lên hướng bụng, cái lol đã không còn he hé sau kẽ quần rách nữa, mà “lồi” hẳn ra ngoài khiến hắn trợn muốn lòi tròng mắt. Trong giấc ngủ, con nhỏ hình như bị mấy tua chỉ sờn chỗ quần rách cọ quanh mép lol gây nhột nhạt, nên nó bỗng đưa tay gãi gãi chỗ đó, khiến cho vết rách bị xé rộng ra lên quá cái mu cao của nó, phô trọn vẹn cái lol non ra ngoài, không một chút che đậy nào nữa hết. Hắn thậm chí nghe một tiếng “rẹt” của chỉ mục bị mấy ngón tay con nhỏ xé trong vô thức.
Tới khi mấy ngón tay con nhỏ gãi gãi lên mép lol non phúng phính kia, nửa như níu, nửa như banh một bên mép ra, khiến “miệng dưới” con nhỏ liên tục mở ra khép lại như đang “nói” gì đó, thì hắn đã hóa đá. Cái khe thịt màu hồng non tơ ngay chính giữa theo đó cũng mở ra khép lại trước cặp mắt trợn trừng trừng của hắn, làm trái tim hắn lỡ đến mấy nhịp đập. Trong cuộc đời ăn chơi hắn đã từng kinh qua gần như mọi kiểu múa thoát y, móc lol kích dục chuyên nghiệp nhất, nhưng so với những gì hắn vừa thấy, những đứa con gái chuyên nghiệp hồi đó chỉ đáng xách dép. Cái cách con gái hắn làm hoàn toàn trong vô thức, nhưng khi phối hợp với bộ phận sinh dục tơ của nó thì lại tạo ra hiệu ứng cực mạnh với một thằng làm cha như hắn. Tới lúc này hắn chợt hiểu ra thế nào là kích dục từ trong “khí chất” toát ra, khi người ta không cần diễn một chút nào vẫn mang đến cho người nhìn cảm giác nứng rần rật gần như không thể kìm chế, giống như đang nhìn Thần Vệ Nữ. Một cực phẩm “khí chất” kích dục tự nhiên như thế chỉ có thể là kết quả từ sự kết hợp của mẹ nó với hắn, hai “trùm” dâm của Sài Gòn trước ’75.
Hắn còn đang tự hỏi biết đâu nãy giờ là con đang cố tình khêu gợi hắn thì sao, thì ngay sau đó con nhỏ đã buông xoải tay ra chiếu, rồi thẳng cẳng ngủ tiếp. Đôi mắt nó vẫn nhắm chặt, hơi thở đều đều, tất cả đều rất “authentic”, không có chút gì là giả tạo hết.
Nhìn không sót một động tác nào của con, hắn cảm giác càng phấn khích, càng hồi hộp, thì càng thêm lo lắng về những hậu quả có thể xảy ra cho nó, về mặt thể chất nếu hắn làm tới bến. Còn luân thường đạo lý thì hắn đã “đuổi xuống xe” từ … “cả trăm cây số” trước đây rồi.
Adrenalin được tiết ra ồ ạt trong máu khiến nhịp tim hắn tăng nhanh, thậm chí hắn có thể nghe nhịp tim mình đang đập thùm thụp trong ngực.
Hơi thở càng thêm nặng nề, hắn run rẩy nằm xuống cạnh con gái một cách khó nhọc, không phải vì cái dùi cui đang ở trạng thái “to và nặng” bên trong quần, mà vì hắn hầu như khó có thể dời mắt ra chỗ nào khác ngoài cái mu đang nhô cao khỏi chỗ quần rách của con. Tư thế này của nó gợi lại cho hắn về những kiểu chơi bạo lực khi xé quần lưới, xé sịp, chỉ để lòi đúng vị trí “chiến lược” ra ngoài của mấy đứa con gái làng chơi trước đây. Trong một thoáng, hắn thấy mình như lâng lâng trôi dạt giữa quá khứ và hiện tại, một lần nữa lại thấy mình là thiếu gia hào hoa lịch lãm…
Càng nhìn kỹ hắn càng thấy con gái mình đẹp, dù chưa là thiếu nữ, nhưng chí ít cũng đang bắt đầu xuất hiện những đường cong trên thân thể mảnh mai kia.
Bỗng hắn rùng mình, vỗ trán một cái. Hắn chỉ sợ mình đắm chìm tới mức nổi thú tính đè ra chơi tét lol nó. Hắn không dám nghĩ gì thêm, mà cố gắng dời mắt đi chỗ khác. Những hình ảnh gái làng chơi trong bộ dạng con gái hắn đều bị hắn xóa sạch trong tâm trí, chừa lại duy nhất thân hình bé nhỏ mà “thực tế” của đứa con. Hắn biết mình phải nhìn nhận con nhỏ như một đứa con nít thật sự, thì may ra mới có thể nhẹ nhàng với nó được.
Cáu mu cao vút của nó quá mịn màng quyến rũ, khiến hắn nhìn một lúc đã chịu không nổi, liền giơ tay, định đưa xuống sờ vào “vùng cấm” của con xem nó rộng hay hẹp cỡ nào rồi tính tiếp. Chợt con nhỏ nghiêng người qua, choàng cả tay và chân ôm lấy hắn, đầu rúc vô nách hắn như chó con rúc vào vú mẹ tìm hơi ấm. Gương mặt con nhỏ đang say ngủ nhưng lại đầy vẻ hưởng thụ, và bình yên.
Hắn lại bị một phen giật thót như sắp sửa làm chuyện vụng trộm mà bị phát hiện. Cánh tay “hư” sau một thoáng đơ ra, lúc này từ từ hạ xuống giường, ôm quanh đỉnh đầu con, cảm nhận hơi thở nhẹ nhẹ của nó phả vô nách, vô một bên lồng ngực nở nang của mình.
Cảm giác lúc này đối với hắn là cực kỳ đặc sắc, lẫn lộn giữa tình cha con thiêng liêng, và bản năng sinh dục mãnh liệt của một thằng đàn ông sung sức. Chính hắn cũng không rõ rốt cuộc mình đang muốn yêu thương nó như một người cha với con gái, hay muốn “tiến sâu” hơn, “yêu” con nhỏ như một đối tác tình dục, để thỏa mãn nhu cầu sinh lý đang bức bách mãnh liệt.
Đã từng nghe mấy vụ loạn luân cha con động trời, nhưng hắn không rõ mấy người kia lúc bắt đầu có vướng phải những dằn vặt tâm lý như mình lúc này không. Hoặc cũng có thể là không, vì phần “con” trong mấy người đó quá trội. Còn với hắn thì phần “người” được Nho giáo rèn đúc từ bé nên “phản kháng” mãnh liệt, rất khó để vượt qua được.
Hắn vừa bối rối vừa hạnh phúc nhìn xuống con gái đang ngủ say dưới nách mình. Nhìn cái cách nó rúc vô người mình, hắn biết con nhỏ tưởng như đang ôm cái gối ôm “ghiền” của nó. Hồi nãy hắn không cho nó mang mền gối ướt qua đây. Bây giờ để con “dùng tạm” cái “gối ôm ba mươi bảy độ”, dài một mét tám mươi lăm, hắn thấy mình cũng … ra dáng một người cha lắm. Chỉ có điều cái gối ôm này lại “dư” ra một cái “cù lẳng” bự mà hình như không ai làm gối ôm dám thêm vào.
Tình phụ-tử thiêng liêng vừa “ra sân khấu, thì tới phiên “vai ác” cũng vội góp mặt. Hắn bắt đầu cảm nhận thân thể nóng bỏng của con đang áp sát vô người mình. Giữa khí trời se lạnh của đêm mưa mà có một cơ thể mềm mại, nóng rực áp sát vô người thì không cần nghĩ cũng thấy sướng như thế nào.
Trong lúc vô tình nghiêng qua ôm lấy hắn, cũng gần như áp một nửa người lên người hắn, không biết trùng hợp thế nào mà tam giác giữa hai chân con nhỏ lại cọ vào dương vật hắn! Đầu ku hắn đang chỉa thẳng vào khe quần rách của con, hoặc nói chính xác là chỉa thẳng vào cái lol múp đã lộ ra ngoài của con nhỏ, chỉ cách một lớp vải quần xà lỏn của hắn.
Sau vài giây đấu tranh vô vọng, hắn buông hết chút phần “người” còn sót lại, để tâm trạng tự do quay về với bản năng nguyên thủy, như … rồng về biển lớn. Hắn thả lỏng, nhắm mắt lại và cảm thấy …sướng rơn! Trong thâm tâm hắn tự thanh minh, nếu bị đặt trong tình thế lol dâng tận ku như vầy, ngay cả thánh nhân Khổng Tử, ông tổ của Nho giáo cũng không giữ thanh cao được, nói chi “Nho sinh” nửa mùa như hắn trong thời đại bây giờ.
Đợi 1 lúc cho con ngủ say trở lại, hắn lấy hết can đảm đưa tay xuống nhẹ nhàng tuột cái quần xà lỏn của mình xuống. Do con gái nằm đè lên một bên, vướng cơ thể nó làm hắn phải loay hoay, nhích mông lên xuống làm sao để nó không bị giật mình tỉnh dậy. Cuối cùng nhờ cánh tay mạnh mẽ, rồi hắn cũng tuột được quần qua hông, qua mông, xuống giữa hai đùi mình. Dương vật bự và dài bung ra cọ vào mu con bé quá phê.
Cũng hơn nửa năm rồi! Sau quãng thời gian dài đằng đẵng đó, dương vật ngoại khổ của hắn mới có lại được cảm giác thần tiên này, dù chỉ mới ở bên ngoài.
Hai môi âm hộ con nhỏ thật mềm mại, không có một cọng lông hay chân lông sau khi cạo như người lớn, lại đầy thịt, âm ấm, và khô ráo, rê đầu ku đến đâu là cảm giác mượt mà đến đó, không một chút tì vết.
Hắn thầm nhủ:
Con nít mà! Lông lol còn chưa mọc cọng nào luôn.
Chợt hắn nhớ ra một câu vè trong giới ăn chơi lúc trước: “chơi lol không lông thì mồ xanh cỏ”. Câu này nói tới lol không lông tự nhiên của mấy đứa trên 16, chứ không tính tới vụ cạo hay wax bằng sáp. Nghe nói con gái vùng Quảng Bình, một số đứa hay có vụ lol không lông này lắm, nhiều khi cả đời cũng không mọc cọng lông lol nào. Đối với dân theo chuẩn tình dục phương Tây như hắn thì như vậy quá tiện, nhưng dân chơi nội địa nhiều thằng lại sợ mấy cái lol trụi lũi kiểu đó, kêu là điềm xui, nhất là thời điểm trước có tình trạng bắt đi quân dịch, ra chiến trường ác liệt nên ai nghe điềm xấu kia cũng ớn.
Bây giờ nhớ lại, hắn thầm thắc mắc:
Không biết có đúng vậy không? Với lại hình như áp dụng cho con gái từ 16 thì phải. Nhỏ này mới có 10 tuổi…
Lăn tăn chỉ vài giây, hắn tặc lưỡi nói thầm:
Mà giờ nứng quá rồi, có đúng thì cũng … kệ mịa nó thôi!
Hắn tự an ủi, rồi tay run run cầm dương vật bắt đầu cạ cạ vào đường chẻ. Không có một tí chất nhờn như nước lol, hay nước bọt, hắn muốn cảm nhận cái lol trinh nguyên của con ở trạng thái “nguyên sơ” nhất, như người ta tò mò muốn biết một nụ hoa chưa nở thì trông như thế nào. Hắn nhắm mắt lại, cảm giác sự mềm mại quen thuộc, và cũng hoàn toàn mới lạ đang truyền về từ đầu ku khô ráo. Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng thực tế hắn cảm nhận cái lol của một đứa con gái trưởng thành rất khác, thậm chí có thể nói là …thua xa một đứa con nít chưa mọc lông mu như vầy, ít nhất chỉ mới cọ quẹt bên ngoài đường chẻ. Nhưng chỉ bằng những giây phút lâng lâng tuyệt đỉnh mà đầu ku hắn đang tiếp xúc, hắn ngay lập tức “thấu hiểu” lý do tại sao nhiều ông lại khoái mua dâm trẻ em, trong khi gái 16+ nhiều đứa hot còn hơn nắng giữa trưa hè. Tất cả không phải vì tụi kia ít tiền nên chơi con nít cho rẻ, mà thực tế còn mắc hơn nhiều, càng không phải vì mót quá nên kiếm đại một cái lỗ để chơi cho đỡ vã. Tất cả bởi vì cảm giác không gì sánh bằng mà hắn đang hưởng thụ này. Chỉ mới bên ngoài đã phê quá chừng, hắn cực kỳ trông mong khi đút vô trong sẽ sướng gấp bao nhiêu lần.
Con ku bự càng cạ càng thêm cứng, đầu ku bóng loáng trượt đi trượt lại chỗ cái đường chẻ càng lúc càng tê, ma sát khiến cho nhiệt độ chỗ đó tăng cao hơn cả nhiệt độ bên trong bản thân hai bộ phận sinh dục. Ngay bên dưới đường chẻ đó hắn có thể cảm nhận một chỗ hơi lõm vào, thật mềm mại, thật êm ái, thật quyến rũ như một cửa động đào nguyên mời gọi khách lãng tử thả bước vào trong.
Với bao nhiêu đó kích thích cùng tự kỷ ám thị, hắn chỉ cạ và sục ku một lúc thì khoái cảm đã lên gần đỉnh điểm. Hắn vật lộn với hơi thở của mình để không quá ồ ề, để không đánh thức con gái.
Nhẹ nhàng nhấn chóp qui đầu vào cái lõm quyến rũ của con, hắn hít thật sâu và sục vài cú chót.
Cực khoái đến với hắn thật nhanh cùng với luồng tinh dịch đầu tiên bắn thẳng vào cửa mình con gái. Hắn gồng mình giữ qui đầu bí chặt cái lỗ nóng hổi và mềm mại của con. Luồng tinh dịch tiếp theo đẩy lượng tinh dịch trước đó vào sâu bên trong âm đạo con bé, để rồi luồng tinh dịch thứ 3, và sau đó là rất nhiều luồng chất dịch tinh hoa nóng hổi của một thằng làm cha được hắn “bơm” vào sâu bên trong bộ phận sinh dục của con gái ruột…
Và cứ thế, cực khoái của hắn liên tiếp tuôn trào từ đầu dương vật vào trọn vẹn trong ống sinh dục của con gái đang nằm ngủ mê man mà nó chẳng biết gì…
Rồi cũng đến lúc tiền liệt tuyến của hắn co bóp lần chót, bơm giọt tinh cuối cùng ra khỏi đầu ku, cực khoái của hắn cũng kết thúc, trong khi bộ phận sinh dục hắn còn vương chút tê tê, sướng sướng nơi đầu ku, thân ku, và cảm giác nóng rực bên trong tiền liệt tuyến và nhóm cơ đáy chậu do máu vẫn đang dồn xuống…
Hắn bắt đầu thở hổn hển như đang đạp xe chở nặng dưới trời nắng. Bây giờ là giữa đêm mưa mà mồ hôi của hắn túa ra như tắm. Hắn buông ku ra, “trả tự do” cho nó lúc lắc giữa háng con gái. Tay quơ vội cái gối mà con nhỏ không nằm lên đè lên mặt mình, giảm bớt tiếng thở phì phò không thể kiểm soát của mình lúc này.
Khó có thể nhớ lần cuối hắn được sướng như vậy là khi nào. Cũng khó có thể nhớ được có lần nào mà hắn lại “vừa ra tới cổng chợ đã tiêu hết tiền” như lần này.
Từng là đại ca của một đám thiếu gia, trùm ăn chơi mà ra “sớm” như vầy, mấy đứa bạn cũ nếu biết chắc cười cho thúi đầu, ku không ngổng lên nổi. Hắn vừa nằm há miệng thở, vừa nghĩ lại, lại thấy rất dễ hiểu. Ngưng chơi lol cả năm, hầu như chỉ handsome, mà giờ gặp được cái lol siêu non, siêu mượt của con, những kích thích đều rất mạnh, mạnh hơn mấy cái lol lông hắn từng chơi rất nhiều. Nên hắn không “trụ” được lâu như hồi đó cũng bình thường thôi.
Nghĩ được như vậy hắn cũng cảm thấy đỡ “mất mặt”, dù hiển nhiên chuyện loạn luân với con gái thế này hắn thề là sẽ giữ cho riêng mình tới cuối đời, đến chết cũng không hé răng với ai.
Nhận được sự giáo dục nghiêm khắc từ nhỏ, gia đình giàu có, trong gia tộc có người từng làm quan lại thời phong kiến, nên dù tuổi trưởng thành hắn đã trải qua một thời ăn chơi dữ dội, nhưng trong tiềm thức hắn, tư tưởng Nho giáo, luân thường đạo lý đã ăn sâu, thấm đẫm, không thể thay đổi ngày một, ngày hai được. Thực tế là hắn dù ăn chơi mát trời, nhưng mấy món “lệch lạc” như chơi thú, hay chơi tra tấn gì đó, là hắn gần như chưa từng thử qua, cũng không muốn thử. Bây giờ làm chuyện “lật trời” này với con gái đối với hắn đã là chuyện “kinh khủng” mà hắn chưa từng dám nghĩ tới. Cho nên mặc dù vừa cực khoái xong, vừa thỏa mãn xong với con, hắn lại phải đối diện với màn “tự vấn lương tâm” căng thẳng.
Phe “thiên thần” lại một lần nữa vùng lên, khiến hắn cảm thấy cắn rứt về chuyện “tối kỵ” mình đã phạm phải.
Vài phút sau…
Thú tính của hắn chợt “vung đao đồ tể” …chém chết mịa cái con “thiên thần” đó, một lần và mãi mãi!
Chuyện loạn luân này xấu thì xấu thiệt, hắn không phủ nhận, nhưng cũng đã trót làm rồi, còn dự tính …làm thêm nhiều lần dữ hơn nữa. Vậy thì bày đặt …rảnh háng đi cắn rứt lương tâm chi cho đau lòng. Dù sao thì Khổng Tử đã nói, khi thế giới bị lộn ngược, mọi quy tắc đều không tính. Từ thời ăn chơi “của hắn” bước sang thời bao cấp bây giờ, có thể xem là cả thế giới trước đó đã bị lộn ngược hết rồi, nên luân thường của Nho gia không tính vô đây.
Thành công tự ngụy biện cho hành động của mình, hắn thấy …hoàn toàn nhẹ nhõm, không còn vướng bận gì nữa. Một con đường hoàn toàn mới, còn gọi là “đạo”, dù có hơi “tà”, vừa mở ra trước mắt hắn. Tất cả những gì hắn cần làm là bắt đầu bước những bước đầu tiên vào con đường không thể quay lại.
Nằm ngửa ra trên giường, chờ cho hơi thở bớt ồ ạt, hắn giở cái gối ra khỏi mặt mình, nhẹ nhàng đặt xuống bên cạnh con gái. Rồi hắn nhẹ nhàng kéo quần đùi lên ngang hông, che lại con ku đã xìu xuống vì hoàn toàn thỏa mãn.
Nhìn qua con gái, hắn sửa tư thế nằm của con cho ngửa ra. Dù sao nằm ôm ấp với hắn đầu hôm như vầy đúng là khiến con nhỏ dễ ngủ hơn, nhưng suốt đêm mà nằm nghiêng thì hắn lo sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển cơ thể nó, sợ nó lép một bên lồng ngực.
Nhìn con một lần nữa, thấy nó vẫn thở đều đều say ngủ, hắn mới thoải mái duỗi thẳng chân tay mình ra, rồi nhắm mắt lại.
Cái mệt nhọc sau một ngày dài lao động, cùng với sự dễ chịu nhờ thỏa mãn tình dục nhanh chóng ru hắn vào giấc ngủ.
***
CHẾT RỒI BA ƠI!
Hắn giật mình hoảng hốt bật dậy trong tiếng la to của con gái. Miệng hắn chỉ kịp ú ớ:
Uhhh…ơ… Gì vậy?
Mắt hắn mở ra, còn chưa kịp lấy tiêu cự, hắn thấy con gái đang ngồi bên cạnh, mặt đỏ hồng vì thẹn thùng, miệng lí nhí:
Con… con… đái dầm rồi!!!
Trời đã sáng hẳn, con nhỏ đang ngồi chồm hổm trên giường ngay bên cạnh hắn. Vừa nói, nó vừa bẽn lẽn kéo đay quần lên, vô tư chìa lol non qua chỗ quần rách để chỉ cho hắn thấy!
Mắt hắn dán chặt vào những đường cong trên “cấm địa” của con, nhìn chằm chằm thiếu điều không thể “gỡ” ra được khỏi chỗ kín của con nhỏ.
Chập tối hôm qua, dưới ánh đèn dầu tù mù nên hắn nhìn không rõ lắm. Bây giờ dưới ánh sáng ban mai tràn ngập căn phòng, cái bướm của con nhỏ lồ lộ ra trước thị lực 10/10 của hắn với vẻ tươi non nhất, tràn đầy sức sống nhất mà hắn từng biết. Chỉ cần nhìn một lần, hắn liền biết con đường “tà đạo” mà hắn vừa dẫm những bước đầu tiên tối qua hoàn toàn …đúng hướng. Lúc này dù có cơ hội hắn cũng không muốn quay lại, mà càng muốn dấn sâu hơn trên lối đi có nhiều điều mới lạ và hấp dẫn “chết người” đó.
Nhìn chăm chăm cái lol trụi lũi của con ngay trước mắt, hắn tự nhủ “Như vầy mới gọi là lol chứ!” Hắn cũng thầm tự trách sao hồi xưa mình duy ý chí dữ vậy, phải chi biết sớm hơn… Nhưng nhìn cái lol non của con gái thêm một chút, hắn thấy muộn cũng không sao. Chỉ cần một thời gian ngắn được “đắm chìm” trong đó, thấy cuộc đời này của hắn coi như đã sống đủ. Không mơ ước gì thêm nữa.
Thời gian trong suy nghĩ của hắn dài hơn nhiều so với thực tại, nên trong lúc hắn đang suy nghĩ miên man, từ trong cái bướm trụi lũi của con nhỏ lại chảy ra một chất dịch sềnh sệch, trắng đục, loang xuống ướt cả hai chân và một khoảng đít quần nó. Thậm chí con nhỏ không cố tình rặn, mà cái lỗ lol đỏ hồng nhỏ cỡ đầu đũa của nó đã tự động nở ra một chút theo tư thế ngồi banh càng này, như hé ra cho hắn thấy một phần ống sinh dục chứa đặc chất nhầy bên trong.
Hắn dám cá 200 cây vàng với bất cứ ai rằng chất dịch sền sệt đó không phải nước tiểu của con nhỏ.
Hắn định nói thật với con gái về chuyện này, dù gì cũng đã quyết tâm loạn luân với nó rồi. Bỗng một ý nghĩ “xấu xa” và … nghịch ngợm thoáng qua trong đầu, mang đậm tính cách một đứa con trai mười hai, mười ba tuổi mà từ ngày về đây hắn đã “thấm nhuần” khi làm bạn chơi với con…
Nghĩ là làm, hắn lập tức trố mắt há miệng ra ngạc nhiên, rồi cười cười chọc ghẹo:
Trời ơi! Đái dầm kìa! Hí hí…Con giỏi quá đi! Giỏi vầy cuối năm nay chắc đạt danh hiệu cháu ngoan …bà nội luôn quá! Ba ngưỡng mộ con quá đi! Hihi…
Baaaa này!!!!
Con nhỏ cúi gầm mặt xuống vì xấu hổ.
Trong ánh sáng của ngày mới, hắn thấy mặt nó đỏ hồng lên thật dễ thương, màu đỏ lan xuống tới cổ, và cả chỗ xương đòn nhô lên của nó.
Con nhỏ bị quê một chút, rồi lại hơi ngước lên nhìn hắn, đôi môi đỏ tươi của nó chu chu ra trước, hàng mi dài chớp chớp trong cố gắng chống chế:
Chỉ có.. có chút xíu hà, đâu có ướt mền đâu!
Ờ. Hôm qua mưa ướt giường con, nên tối qua con cũng muốn làm ướt giường ba mẹ coi bên nào ướt hơn phải hông?! Hihi…
Baaaa này! Chọc con hoài àaaaaa!
Ba đâu có chọc. Nãy giờ có chữ “chọc” nào đâu?! Ba tự hào về con mà. Cháu ngoan b…
Baaaaa!!!
Saaaaaaao???
Con nhỏ kéo dài giọng để phản đối, hắn cũng làm giống y vậy chọc lại nó.
Con nhỏ càng phụng phịu, phồng má lên, có vẻ hơi hơi giận thật:
Con hông giỡn đâu nhaaaa!
Ờờờờờờờờ…! Phù phù… Kéo vầy còn mệt hơn kéo cải lương nữa.
Tại ba chứ ai! Hứ!
Haha… Thôi giờ nói thiệt heng, ngắn gọn thôi heng. Lỡ tè rồi thì thôi, giờ con đi rửa… uh..ah… rửa cho sạch đi ha, rồi nhớ thay đồ sạch luôn.
Dạ.
Con nhỏ thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi nó quay qua nhìn xuống khoảng chiếu ướt chỗ tối qua nó ngủ, và ngập ngừng:
Còn… còn trên giường …
Chiếu để ba lo. Con đi lau … à à… rửa… cho sạch đi.
Dạ.
Nhớ thay đồ!
Hic. Ba nói lần thứ hai rồi đó!
Ba biết rồồồồồiii!
Hứ! Ba chọc con hoài. Con hổng chơi với ba nữa!
Haha… Thôi đi rửa đít lẹ đi cô nương. Ngồi ở đây hoài nhiễu tùm lum kìa, cái chiếu đọng thêm mấy vũng luôn quá!
Hứ!
Con nhỏ nguýt hắn để chữa thẹn, rồi đi ra mép giường, vén mùng lên chui ra ngoài, nhảy bịch xuống đất, xỏ đôi dép tổ ong đi lẹt xẹt xuống nhà tắm.
Hắn xoay qua cởi áo ra lau cái bệt tinh dịch trên mặt chiếu. Cũng may là dùng toàn chiếu cói, có gì cũng dễ lau chùi. Chứ như hồi xưa toàn ngủ nệm, phủ drap, bị “ướt” như vầy muốn giải quyết chỉ có cách thay drap, mang đi giặt thì mới sạch được.
Vừa cầm áo lau xong, khi tình cờ liếc qua cái đồng hồ lên giây thiều ở đầu giường, hắn bỗng giật thót tim. Tám giờ kém! Vợ hắn sắp về tới nhà!
Hắn run lập cập thầm khấn:
Cầu trời cho bả đừng thấy cảnh này!
Nói xong hắn bật dậy chui ra khỏi mùng, xuống giường, mở tủ thay bộ đồ “lao động” hàng ngày, vo bộ đồ vừa mặc ngủ thành một cục, bỏ vô giỏ đồ dơ trong góc phòng, nhét xuống tận đáy. Dù sao trong lúc ngủ, tinh dịch đã tràn từ lol lon nhỏ ra ướt háng nó, ướt cả một bệt to dưới chiếu chỗ nó nằm. Hắn lấy áo lau cũng thấm đẫm mùi tinh trong đó. Để tơ hớ bên trên giỏ đồ, vợ mà phát hiện rồi làm dữ lên thì chết.
Thu dọn xong, quay trở lại giường, hắn ngửi được mùi tinh nồng nàn tỏa ra từ cái bệt ướt trên chiếu. Thấy chỉ lau sơ qua vẫn không ổn, chiếu nó hút chất lỏng bên trong sợi cói, nên hắn cuốn cuồng giơ tay cuốn luôn tấm chiếu lại, trải một tấm chiếu khác lên giường. Rồi mang chiếu dơ ra sàn nước giặt cùng với tấm chiếu trải giường của con gái. Giặt xong, hắn dựng lên một góc nhà cho ráo nước, không quên gọi với vô nhà tắm, dặn con lát nữa nắng lên thì mang ra ngoài phơi.
Vợ hắn về vừa đúng lúc con gái tắm rửa, thay đồ xong.
Hắn hú hồn lén lén nhìn con gái bước ra từ nhà tắm liền sà vào bếp phụ mẹ nó làm cơm sáng.
Trong khi ở nhà trên, hắn cứ nhấp nhổm dỏng tai ngóng xuống nhà dưới coi con nhỏ có vô tư “khoe” mẹ nó vụ “đái dầm” cả bệt trên giường hồi tối hay không, mà không nghe nó nhắc gì vụ đó cả. Hắn cũng lo bả thấy hai chiếc chiếu vừa dội nước xong, còn ướt nhẹp dựng ở cạnh mấy cái lu nước.
Cũng may cả buổi vợ lo lấu nướng cùng con nên không để ý gì.
Nấu xong thì hắn phụ dọn lên cho hai cha con ăn, còn vợ đã ăn bữa sáng lúc ra ca trong xí nghiệp rồi nên liền vô phòng ngủ.
Động tác ngả lưng, nằm vật ra giường “đặc trưng” của vợ làm cả cái giường kêu cót két như muốn gãy đôi, khiến hắn ở ngoài nghe được mà nổi gai ốc.
Cộng với hồi hộp lo lắng bị phát hiện loạn luân hồi tối nên hắn không có tâm trạng từ từ thưởng thức bữa sáng cùng con gái nhe mọi ngày. Ngồi vô bàn là hắn bưng tô cơm lên, gắp đầy đồ ăn rồi lua vô miệng, nhai nuốt rau ráu, ực ực. Đứa con gái vẫn cái tính tiểu thư không đổi, ăn uống nhỏ nhẹ, kỹ càng nhai nuốt, trong mắt hắn lại giống y như một con mèo nhỏ dễ thương.
Ăn nhanh qua bữa, hắn nhờ con dọn bàn dùm, còn mình vội vàng đánh răng, vệ sinh xong là lật đật đẩy xe ra cửa, vọt lẹ.
Chiếc xích lô xẹp bánh dưới cặp đùi vạm vỡ của hắn vọt ra khỏi nhà nhanh như xe đua.
Suốt cả buổi thấp thỏm ở nhà, tới lúc này đã đi làm rồi mà tim hắn vẫn còn đập mạnh, đúng là “thoát nạn” trong gang tấc, theo cả 2 nghĩa.
Một phần hắn không dám nghĩ tới cảnh lỡ vợ về lúc hắn và đứa con còn đang mê ngủ. Lúc đó bả chỉ cần liếc qua đáy quần tét làm đôi của con nhỏ, tệ hơn là ngửi được mùi tinh dịch nồng nặc trong phòng, thì dư sức nghi ngờ, rồi cuối cùng sẽ khám phá ra chuyện tày đình kia thôi.
Và nếu có chuyện đó, hơn ai hết hắn dám chắc “con heo nái” sẽ biến thành sư tử trong chớp mắt.
Xưa giờ hắn đã quen với tư thái “trên cơ” vợ, lần này mà do phạm cấm kỵ, bị bả nắm thóp, rồi cho “dưới cơ” mãi mãi, đụng chuyện gì cũng lôi vụ xấu mặt của hắn ra chửi,… hắn không biết mình sẽ chịu đựng được trong bao lâu. Nên cứ ra khỏi nhà trước đã, bả có phát hiện thì tối nay hắn về, mọi thứ cũng đã “nguội” rồi. Hắn nghĩ mình sẽ cả vú lấp miệng em được, để từ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Còn bị bắt tại trận thì không có một phân một ly nào để nhúc nhích hết.
Mặt khác, sau khi đã “nếm thử” cái lol non mượt tuyệt đỉnh của con gái, dù chỉ mới cạ cạ ku vô giữa đường chẻ, nhưng hắn đã cảm thấy mình như được trẻ lại mười mấy tuổi, quay về cái thời còn học sinh, mới khám phá ra sự quyến rũ của tình dục. Vì vậy hắn càng không muốn bị thân hình bồ tượng của vợ trở thành “chất tiêu diệt” những cảm xúc non nớt vừa mới nhen nhóm của mình. Nên ăn thật nhanh rồi ra khỏi nhà mới là thượng sách, giúp hắn giải thoát khỏi “ức chế” từ “bóng tối” to lớn của vợ, cho cái cảm xúc như cây non mới mọc đó được hưởng khí trời và ánh nắng của tự nhiên.
Yên chí ngồi vững trên xe, hắn cứ thế chổng đít, nhấn pedal. Cặp đùi bự của hắn đạp cái xe xẹp bánh mà cứ như xe không trọng lượng. Chiếc xích lô chạy băng băng trên con đường đất đỏ mà cứ như đang đổ dốc cầu, ổ gà ổ trâu gì cũng “cân” tuốt, thiệt là sung sướng quá đi!
***
Một ngày suông sẻ lại trôi qua. Cuốc xe chót của ngày hôm nay khá xa, một bà khách sộp yêu cầu hắn chở qua tuốt bên huyện Nhà Bè, ở tuốt đầu bên kia của thành phố. Cũng may trời âm u mát mẻ suốt ngày nên đường về hắn mới còn sức đạp ngược về nhà, dù trễ hơn mọi khi. Cái ruột xe cà chớn sau khi vá thêm 2 lỗ hồi sáng, đến giờ cũng không xẹp phát nào nữa. Chính hắn cũng không nhớ có ngày đạp xe mà cái ruột không xì lỗ mọt một lần nào như bữa nay.
Trên đường về cách nhà một đoạn, hắn thấy vợ đạp xe đạp đi làm. Hắn có cười giơ tay chào, nhưng “con heo” ngoảnh mặt làm ngơ, như mọi khi, nên hắn cũng không muốn nói gì thêm với nó.
Thực ra nguyên do hục hặc cũng có một phần bả nghi ngờ hắn còn giấu vàng ở đâu đó, kêu sao không mang ra xài, sống khổ sở vậy chi, mà lần nào hỏi hắn cứ chối:
Hết sạch rồi, làm gì còn xu lẻ nào. Người ta vượt biên một, hai lần là trắng tay. Nhà mình đi tới 5 lần mà còn dư chút xíu tiền đó mua nhà, mua đất, mua xe xích lô, xe đạp cho em đi làm là mừng lắm rồi. Giờ kiếm được đồng nào xào đồng đó thôi. Hông có trông mong vô tài sản cất giấu gì nữa đâu.
Chính vì cảm giác “hết trông mong” vào hắn, đúng ra là vào số vàng của má hắn, thêm cả chuyện hai người lục đục vụ giường chiếu, nên cuối cùng hai vợ chồng mới đồng sàng dị mộng như bây giờ.
Bên nhà vợ hồi xưa lại không còn ai để nhờ vả. Vì ba mẹ vợ thực chất là ba mẹ nuôi. Hai người vốn không con cái, tới lúc xế bóng mới nhận vợ hắn về nuôi từ hồi còn bọc tã, gia cảnh cũng không khá giả gì. Lúc gả vợ hắn xong, ông già bệnh nặng, nhà bên đó bán sạch mọi thứ để chữa bệnh cho ông già, thậm chí gia đình hắn còn thông qua vợ hắn, giúp đỡ cho bên đó mấy lần. Cuối cùng ông bà già vợ cũng lần lượt nằm xuống trước 1975, căn nhà cũng phải gán nợ cho ngân hàng, vợ hắn gần như không được thừa kế một chút gì từ cha mẹ nuôi đó hết.
Bây giờ sống trong “thời kỳ đổi mới” mà vợ hắn vẫn chưa thoát ra được suy nghĩ cũ, bả cứ mơ về mười năm giàu sang khi về làm dâu nhà hắn. Càng mơ về quá khứ, càng bất mãn với hiện tại, từ đó sinh ra cục tính, xấu xí …từ trong ra ngoài.
Càng nghĩ đến cô vợ hot girl một thời của mình, hắn càng thấy mệt mỏi.
Vợ chồng muốn sống với nhau, đầu tiên phải hợp “phao câu”, hay nói tục theo dân gian là “hợp háng”, rồi mới tính đến những cái khác. Hai vợ chồng hắn đã không còn sex, mọi cái còn lại như tính tình, cách sống, v.v… trước đó đã không hợp, nên bây giờ cả hai càng nhìn nhau chướng mắt hơn. Nếu thời cuộc đã hết biến động, hoặc nếu vợ biết số vàng và kim cương khủng hắn còn đang cất giấu được, thì có lẽ vợ đã đòi cưa đôi, xong đường ai nấy đi cho khuất mắt nhau rồi.
Trong tình cảnh hôn nhân ảm đạm, hắn lại nghĩ đến điểm sáng duy nhất của gia đình, và cũng là “viên kim cương” của hắn: đứa con gái.
Rất may con nhỏ càng ở chốn hoang vu này, lại càng nhổ giò, lớn nhanh như thổi. Có lẽ do hợp thổ nhưỡng, hay là do sắp tới tuổi dậy thì, mà hai mép lol nó căng múp như được …cắm vòi vô bơm cho căng phồng lên, khiến hắn đã “bơm” thử một lần tối qua rồi mà đã nghiện. Hồi sáng nó ngồi chồm hổm trên giường, banh chân khoe lol cho hắn coi, hắn vẫn nhớ rõ chỗ đó của nó còn múp hơn mẹ nó hồi mới cưới nữa.
Nghĩ tới đây, hắn lại phải đứng chân lên bàn đạp, giả bộ như muốn tăng tốc đạp, thực tế là để nhổm đít khỏi yên, sửa lại cái quần, vì “thằng em” lại ngóc đầu dậy.
Nhìn trước quần mình đang độn lên cả cục bự, hắn bỗng thấy khoái trá. Trên đời này có người cha nào khi nghĩ đến con gái lại …nứng ku như hắn?!
Hoặc có thể có đó, nhưng không ông nào dám khai. Vì theo hắn nghĩ, nhìn đứa con gái sắp dậy thì, nhất là nếu lỡ mà thấy cái lol trắng múp của nó, trực diện như hắn đã thấy sáng nay, trong mười ông thì chắc có mười một đã muốn vứt cái danh hiệu “người cha ưu tú” xuống mương, để ít nhất có thể thỏa lòng tưởng tượng mình đang “phi ngựa” trên người đứa con gái như thế nào, đút ku vô lol nó bót ra sao… Còn ông nào cả gan bước qua lằn ranh đó, lấy luôn “giải quán quân” bằng cách thực hành luôn, như hắn đang bắt đầu những bước đầu tiên trên con đường “tà đạo” này, thì có lẽ lại càng phải giấu diếm còn hơn mèo giấu c*t nữa.
Đường về dù vẫn xa như mọi ngày, nhưng vì chìm đắm trong suy nghĩ “đen tối” về con gái, đến khi thấy hàng rào bông giấy trổ bông rực sắc cam trước cổng nhà phía xa, hắn thậm chí ngạc nhiên vì mình về tới nhà nhanh quá.