Xin được việc là một chuyện, tới cái màn giấy giới thiệu để mua xe đạp cho vợ mới nhiêu khê. Chiếc xe đạp thồ nặng như xe tăng kia, vợ hắn chắc chắn không đi nổi. Phải mua một chiếc khác “đàng hoàng” hơn, phù hợp với phụ nữ hơn.
Thế nhưng, trong thời kỳ bao cấp, mọi mặt hàng đều được nhà nước bao thầu sản xuất và cấp phát theo chỉ tiêu, chứ không theo nhu cầu của bất cứ ai. Mỗi tháng nhà anh không cần cả chục cuộn giấy vệ sinh, nhưng do chỉ tiêu cấp phát từ trên xuống, anh phải nhận đủ, hoặc từ bỏ. Nhận xong rồi cả nhà sẽ hồ hởi phấn khởi, thi đua nhau …ỉa cho hết đống giấy vệ sinh đó. Vì nếu không, tháng sau sẽ lại được cấp phát tiếp cả chục cuộn nữa, dư nhiều như thế chỉ có nước mang đi …nấu canh giò heo, hay …cuộn cơm sushi thay rong biển thì ăn mới hết. Ai có hàng dư, không có nhu cầu sử dụng thì tính mang đi bán đúng không? Ừ, vậy thì chúc may mắn! Vì nếu bị phát hiện, theo luật, chờ đợi anh sẽ là phạt tiền rất nặng, tới phạt tù. Xã hội này không cho phép tự do buôn bán, hay thương mại gì đó, mọi thứ đều do quốc doanh độc quyền bao cấp từ trên xuống nha quí dị!
Cho nên xe đạp cũng vậy. Anh có nhu cầu, có tiền, nhưng không có chỉ tiêu bên trên đưa xuống, muốn mua xe anh phải “giao tế” để xin một loạt giấy giới thiệu có chữ ký cùng con dấu của thủ quỹ, tới thủ kho, rồi thủ trưởng…
Đến khi hắn tỉnh bơ dắt chiếc xe đạp Hữu Nghị mới toanh, bảo hành “sáng tháo” về đưa đến trong tay vợ, như đưa bó rau muống, cảm giác “hãnh diện” vì thành công càng đậm trong hắn. Ngày xưa nhà giàu, cái gì cũng có, dù xịn cỡ nào hắn cũng cho là hiển nhiên. Mãi tới bây giờ mua “được” một chiếc “xế điếc” mạt rệp, hắn mới hiểu được cảm giác thành công chỉ có khi mình thực sự bỏ công sức, thời gian ra làm. Bây giờ hắn hiểu tại sao hồi xưa người ta lại tốn cả đống tiền tham gia mấy khóa học làm đồ gốm, cuối khóa làm ra được một, hai món đồ xấu xí vô giá trị, dù tiền đó ngay từ đầu có thể dùng để mua cả đống đồ gốm chất lượng tốt mà chẳng cần phải làm gì. Thì ra là để tìm cảm giác “thành công” như vậy.
Mà hắn thấy mua được xe đã là may, vì nếu không đi “quan hệ”, cửa hàng thương nghiệp có thể dựng xe đầy một phòng, nhưng ai hỏi mua đều được các “mậu dịch viên” mặt lạnh tanh, giơ tay chỉ tấm bảng “HÀNG MẪU KHÔNG BÁN”. Tấm bảng tai tiếng này có ở mọi cửa hàng quốc doanh, áp dụng cho mọi mặt hàng từ xe đạp, tới quạt máy, tới cái bình thủy, cái bàn ủi Liên Xô, hay đơn giản là tuýp kem đánh răng… Mức độ tai tiếng chỉ đứng sau khẩu hiệu “VUI LÒNG KHÁCH ĐẾN, VỪA LÒNG KHÁCH ĐI” được sơn vẽ thật to, dán ở chỗ bắt mắt nhất trong mọi cửa hàng, nơi mà các “mậu dịch viên” tha hồ chửi bới khách bất kỳ lúc nào mà không cần lý do.
Xin việc đã xong, phương tiện đi lại cũng có, bắt đầu những ngày cả hai vợ chồng đều đi làm, đi chạy xích lô, ban ngày con gái hắn phải ở nhà một mình cùng bầy gà.
Tuần nào vợ xuống ca đêm, sáng ra ca mà lười biếng thì ngủ lại trong nhà tập thể của xí nghiệp, đợi tối làm tiếp. Có khi cả tuần liền vợ hắn không về nhà, buổi tối nhà chỉ còn lại hai cha con cùng bầy gà.
Nên điểm chung mỏng manh và gần như quý hiếm của hai vợ chồng là chung giường trước đây, giờ càng thưa vắng.
Thậm chí bây giờ mỗi khi hắn nghĩ tới gia đình, là nghĩ ngay tới con gái, bầy gà, rồi mới tới vợ, theo đúng thứ tự này.
Cùng với đó, nhu cầu sinh lý bình thường của người chồng như hắn cũng trở nên căng thẳng “bất thường” vì không được thỏa mãn. Người hắn luôn rạo rực như trai 14.
Khổ nỗi, thu nhập từ đạp xích lô dùng để mua thực phẩm thì được, làm gì đủ chơi gái! Số vàng giấu được càng tuyệt đối không thể đụng đến!
Mà thời bây giờ cũng không được phép có chuyện gái gú gì nữa. Kể cả khi cặp bồ, trai gái muốn đưa nhau vô khách sạn quốc doanh thì buộc phải trình hôn thú mới được ở chung phòng, nếu không có giấy thì: “Mời anh chị đi chỗ khác chơi! Ở đây không tiếp mấy thành phần có lối sống đồi trụy, tàn dư của chế độ cũ!” Còn đi tìm gái thì gần như phải vô mấy nhà thổ chứ không có chỗ nào khác. Mà đã vô đó thì gần như lọt vô mạng lưới tai mắt ngầm, tên gì, nghề gì, thu nhập bao nhiêu mà có tiền ăn chơi,… tất cả đều được thu thập đầy đủ. Dưới danh tính mới, hắn hoàn toàn không muốn để tên mình lại trong bất kỳ hồ sơ công khai hay ngầm nào ở đâu hết.
Thời nay mọi thứ nhìn có vẻ bình yên, nhưng chỉ bình yên với những người có lý lịch “bần cố nông” thôi. Ai mà bị bắt gặp tiêu xài hơi “sang” một chút, chưa nói tới chơi gái, mà chỉ cần ra quán ăn cầm theo một túi nhỏ bột ngọt, để lúc ăn hủ tiếu, hay ăn phở gì đó nêm vô một muỗng cho nước lèo bớt lạt lẽo, thì nhiều khả năng sẽ bị rơi vô tầm ngắm của “quần chúng nhân dân” đầy cảnh giác. Bột ngọt bây giờ đã là “xa xỉ phẩm” rồi, chỉ có tư sản giàu ngầm, giấu của trót lọt qua mấy đợt đánh tư sản, hoặc gián điệp ngầm của Xê-i-a (CIA) mới đủ khả năng “ăn sang” cỡ đó. Dân thường làm gì có bột ngọt mà nêm, toàn phải nêm đường thôi. Thậm chí đường cát cũng không có mà ăn, người ta chỉ ăn “đường chảy”, tên cúng cơm là mật rỉ, phế phẩm trong quá trình kết tinh đường cát mà hồi xưa chỉ để nuôi gia súc, hay làm phân bón.
Trong thực tế, dân tình truyền tai nhau khá nhiều vụ “quần chúng nhân dân” tố giác “tư sản” qua cách tiêu dùng. Không nhắc tới ngoài Bắc ăn thịt gà mà quên chôn lông gà trong vườn, lại bỏ thùng rác thì gần như sẽ bị phát hiện, tố giác gì đó. Chính hắn trong một lần chở khách, nghe kể một vụ lớn hơn nhiều. Ông anh họ khách đó từng làm chức lớn trong chính quyền Sài Gòn, trước 30/4/75 đã được trực thăng tới di tản ra nước ngoài mà ổng nhất quyết không đi. Sau 30/4 ổng bị đi tù, theo cách nói giảm nói tránh là đi “học tập cải tạo”. Ra tù, sống sót trở về, ổng làm nghề bán củi, chuối, và xoài để sống qua ngày. Từng là một quan chức, từng hét ra lửa, nhưng sau này ổng lam lũ một cách “hợp thời”. Thực tế ông đó giấu được một số vàng lớn, nên ở ngoài nhìn thì vẫn căn nhà lá lụp xụp kết hợp nuôi heo, nuôi gà vịt, bốc mùi hôi thúi, nhưng trong nhà không thiếu TV của Nhật, tủ lạnh Nhật, radio cassette của Nhật, quạt máy, thậm chí đầu máy video cũng của Nhật, chỉ không có xe máy Nhật thôi, vì thứ đó bây giờ quá bắt mắt. Ông đó đã giấu kỹ, nhưng dân gian thì chúng “gian” hơn nhiều. Sau một thời gian theo dõi, “quần chúng” moi được từ thằng con đang học cấp 1 của ổng, trong lúc hăng máu, nó lỡ khoe bạn về gia cảnh thực. Ngay sau đó chúng ập vô nhà ổng cả bầy, lục soát, tìm ra được chỗ giấu vàng dưới nền chuồng heo đầy phân hôi thúi, rồi tịch thu mọi hiện kim, lẫn hiện vật. Gia đình ổng cũng thành nghèo thật, tới mức không có mùng tơi để mà rớt. Với thu nhập bèo bọt từ bán củi, hàng ngày vợ con ông đó phải hái rau cỏ dại kho với muối, chan cơm cho có gì đó để ăn.
Từ những bài học đó, không chỉ riêng hắn, mà đâu đó ngoài kia vẫn có những người cùng cảnh ngộ, có điều kiện mà phải thắt lưng buộc bụng, thậm chí phải “thắt” luôn cả nhu cầu “thằng em” một cách đầy khổ sở như hắn.
Giữa lúc hạ bộ hắn bị “căng thẳng” thường trực, cuộc sống gia đình có lẽ đã rất ngột ngạt nếu không nhờ đứa con gái làm điểm cân bằng cho hai người, làm hy vọng cho tương lai.
Con nhỏ, nếu được tiếp tục đi học thì giờ đã lên lớp 5 gì đó, theo cấp bậc giáo dục bây giờ. Tội nghiệp, hồi trước nhà giàu quá, nên con nhỏ ngoài giờ tới trường, ở nhà luôn có gia sư dạy kèm các môn piano, thanh nhạc, kẻ hầu người hạ, chẳng mấy khi tiếp xúc với ai như đúng chất hoàng hoa khuê nữ. Giờ ở khu rừng rú này gần như không có ma nào qua lại, nó càng ngây ngô.
Suốt cả năm hầu như con nhỏ chỉ biết nói chuyện với hắn, vợ hắn, và thỉnh thỏang vài người hỏi đường, vài thanh niên xung phong, hoặc dân kinh tế mới đi từ nông trường ra ghé lại xin ca nước mưa uống đỡ khát.
Nhiều lần hắn thấy con nhỏ nói chuyện với bầy gà, xưng chị, kêu “mấy em”, thậm chí đặt tên cho từng con gà nữa. Thấy con cần một người bạn để chơi, nhiều khi hắn cũng muốn mua một con chó để nuôi, mà vợ dị ứng với lông chó nên mỗi khi nghĩ đến, hắn đều phải tặc lưỡi, thở dài.
Ngay cả khi hay tin hàng xóm cách nhà nửa cây số bị trộm “ghé thăm”, hắn cũng không cách nào nuôi chó, mà chỉ có thể qua đó …lấy một con chó bị thuốc chết về bỏ bộ lòng, rồi làm thịt cho cả nhà ăn. Thời này có thịt ăn là mừng. Quý lắm người ta mới cho, hắn không còn để ý đến chuyện con này ăn được, con kia không nên như hồi trước.
Lúc đi lấy thịt chó, hắn nghe “khổ chủ” kể lại đêm qua trộm xâm nhập, thuốc chết sạch 4 con chó bự. Tới khi nó vạch vách lá dừa ngay sát giường ngủ chủ nhà thì bị phát hiện. Xui cho nó, lại đột nhập ngay đúng nhà đặc nhiệm “chìm” của chế độ cũ, nên bị chủ nhà im lặng cầm cây chỉa 3 xuyên qua vách lá, xiên thẳng vô người! Không rõ nhát đâm “sát thủ” đó ghim trúng chỗ nào, mà có tiếng người la hoảng, rồi thằng trộm dứt ra được khỏi 3 mũi chỉa có ngạnh móc ngược, vùng bỏ chạy, để lại đôi dép Lào, và máu có vòi rải từ vách lá ra tuốt ngoài đường lộ. Kể xong, lúc đưa con chó chết to bự cho hắn cầm về “ăn lấy thảo”, chủ nhà còn tiếc rẻ, thở dài nói phải chi mình nhanh tay, kịp đâm thằng trộm thêm mấy nhát nữa “thì ngon rồi!”.
Sau vụ đó, rồi thêm một vụ trộm bị dân xúm lại đánh chết, bỏ xác dưới kênh tới 3 ngày sau chính quyền mới phát hiện mà “không điều tra được thủ phạm”, khu vực hắn ở được dân vùng khác đồn là xứ “đại bàng cũng gãy cánh, cọp beo cũng vô nồi”, nên tạm thời trộm cướp dạt xa một thời gian.
Dù vậy nhưng lâu nay đi làm hắn đều không dám về trễ, đến gần cuối ngày, dù ai trả tiền bao nhiêu hắn cũng không chở nữa, vì không dám bỏ con gái ở nhà một mình khi trời sụp tối…
***
Hey! Xích lô! Vá xe không huynh?
Đang miên mang trong hồi ức, hắn chợt bừng tỉnh khi nghe ai gọi.
Định thần nhìn lại, hắn thấy chỗ lề đường mấp mé nước ngập, cạnh cột điện có một thằng cha đang ngồi vẫy tay với mình. Bên cạnh gã có một tấm bìa carton ghi chữ to “VÁ ÉP” đã ẩm ướt vì nước mưa. Cạnh đó là cục gạch ống dựng đứng, trên cắm một miếng giấy xoắn lại như cái phễu, “biểu tượng” cho biết chỗ này có bán xăng lậu. Thời bao cấp muốn đổ xăng ở cây xăng đều phải có sổ như mua gạo, xếp hàng nửa tiếng đợi họ bán theo định mức thì không đủ chạy đi đâu, nên ai có xe máy đều phải mua xăng lậu công khai ở lề đường như vầy.
Hắn gật đầu, vừa hát vừa hì hục lội nước, đẩy cái xe xẹp bánh lên lề đường, giao cho tay thợ, rồi thở phì phò kéo cái ghế đẩu bằng gỗ dơ bẩn và sứt mẻ ra ngồi cạnh xe để canh chừng. Thời nay một mét vuông 3-4 thằng lừa đảo, vá xe lề đường mà không canh chừng thì dễ bị từ một lỗ ra ba, bốn lỗ, có khi bị phá banh luôn cả cái ruột xe mới. Hồi mới ra nghề hắn dính mấy vụ rồi, nên sau này đừng hòng thằng cha nào qua mặt được nữa.
Dưới cặp mắt cảnh giác của hắn, gã thợ vá xe nhanh chóng nạy vỏ xe, móc ruột cao su ra ngoài, bơm sơ sơ rồi nhúng xuống thau nước đen sì để thử chỗ xì hơi. Chỗ nào xì lên bong bóng là gã bẻ một đoạn chân nhang ghim vào làm dấu. Thử xong, gã xì hết hơi trong ruột xe, rồi lấy cái “bào” nhám tự chế mài “rột rột” quanh mấy chỗ làm dấu sẵn. Sau đó gã thoa keo, đắp miếng vá lên, xong ráp cái đồ ép tự chế bằng piston xe hơi lên để ép miếng vá dính chặt vô ruột xe. Gã đổ chút dầu nhớt thải vô cái piston đó, châm lửa cho dụng cụ đó cháy bừng bừng, rồi ngồi đợi. Thời này keo vá ruột xe rất tệ, nếu vá mà không ép nóng như vầy, miếng vá có khả năng sẽ bung keo sau thời gian ngắn. Nên lúc nãy thấy chữ “vá ép” hắn mới tấp vô, chứ không thì thà hắn đẩy xe một đoạn nữa, tìm chỗ vá ép nóng cho chắc.
Trong khi chờ cho nhiệt “thấm” xuống chỗ miếng vá, làm cho keo dính chặt và bít cái lỗ, tay thợ quay qua cười cười nói với hắn:
Công nhận huynh yêu đời thiệt đó! Xưa giờ mới thấy có người bị xẹp bánh xe, rồi đẩy xe qua nước ngập mà còn hát sung được như vậy! Hay ghê nơi!
Nghe vậy, hắn cười cười chỉ chỉ tay lên cái loa phường mắc cheo leo trên đỉnh cột điện, rồi nói:
Có nghe trên loa đang phát không? Tiếng hát át tiếng… bom lận đó. Tui la dữ lắm cũng không át được tiếng bom, chỉ có hát mới ép phê!
Tay thợ sửa xe hơi ngớ người ra, rồi bật cười khùng khục, gật đầu lia lịa, xong lại tìm cách lân la nói chuyện:
Nhà huynh ở xa đây hông?
Xa mút tí tè!
Tay thợ gật gù tỏ vẻ đồng cảm với “giai cấp lao động cùng cảnh ngộ”, nói:
Chà. Vậy huynh đạp xe lên đây kiếm ăn cũng cực ha. Ngày nào cũng đạp đi rồi đạp về.
Lao động là vinh quang mà!
Tay thợ lại gật gù, không hề nhận ra ánh mắt từ trên nhìn xuống của khách, mà vẫn giữ cái vẻ “chú hãy vào đội của anh!”, còn ngó ngó hắn mấy lần và nói:
Ừa. Mà nhìn tướng tá huynh be vậy chắc hồi đó nhà cũng khá giả lắm phải hôn?
Nói tới đây, tay thợ hạ giọng, chồm tới gần sát bên hắn như thân thiết từ lâu rồi, lúc nói còn đưa tay che miệng rất “kịch”:
Rồi hồi đó huynh có bị sao kê tài khoản, xí lộn, bị tịch thu tài sản không? Chứ tui thấy mấy người bị đánh tư sản xong người ta thê thảm lắm, hông có yêu đời như huynh đâu.
Nghe tới “sao kê”, rồi còn “đánh tư sản”, kèm theo hơi thở có vệ sinh răng miệng quá kém của tay thợ phả vô mặt, ánh mắt hắn lóe lên một tia khó nhận thấy, nhưng vẫn cười cười, xoay nhẹ đầu, mắt liếc ngang tay thợ và hỏi lại:
Ông tên gì?
Tay thợ ngạc nhiên, dè dặt trả lời:
Hải. Phương Hải. Có chi không huynh?
Chà! Vậy ông có bà con gì với một người tên Hằng không? Tên cũng có chữ lót giống ông đó!
Tay thợ càng ngạc nhiên, rụt người ra sau, trợn mắt hỏi lại với vẻ đề phòng:
Hả? Làm gì có! Là ai vậy huynh?
À. Người quen thôi! Nghe ông nói “sao kê, sao kê” quen quen, nên tui tưởng có bà con gì với người đó.
Ủa. Vậy hả? Khà khà, tui hông có quen ai tên đó hết. Nãy còn tưởng huynh kêu tui có bà con với tư sản nào đó chứ. Làm tui mất hồn à!
Vừa nói tay thợ vừa đưa tay vuốt mồ hôi trán, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vẫn tỉnh bơ, cười cười nói:
Đâu có! Nhìn ông tui thấy không có nổi một ngàn tỉ, làm sao có bà con với người kia được.
Trời trời! Con lạy ba! Đừng vu oan giá họa cho con nha! Một ngàn bạc con còn không có, lấy đâu ra ngàn tỷ. Nhà gốc bần cố nông huynh ơi! Nghèo rớt mồng tơi mới đi vá xe lề đường như vầy nè!
Không để ý tay thợ mới đầu thì “mở máy than”, đoạn sau lại có phần tự hào, ưỡn ngực ra khi nói hai câu cuối, hắn vẫn giữ nụ cười mỉm, chỉ vô bánh xe và nói:
Ờ. Vậy thôi ông rưới miếng nước vô cái ruột xe đi. Lửa ép hình như hơi bị nóng quá kìa.
Chết mịa! Lo nói chuyện xém quên. Mà không sao đâu, huynh yên tâm đi!
Tay thợ lật đật quay lại với việc vá xe của mình, rưới nước vô cái ruột xe đang ép kêu “xèo xèo”, không có thời gian để ý ánh mắt có phần xem thường của khách. Gã cũng không dám bắt chuyện với khách này nữa, bây giờ mới có cảm giác người ta “trên cơ” mình quá xa. Nãy mới nói mấy câu đã bị quay như dế, chóng mặt, túa hết mồ hôi trán, bây giờ chỉ lo vá xong để người ta đi cho lẹ.
Sau một hồi loay hoay, cuối cùng tay thợ cũng vá ép xong mấy lỗ thủng trên ruột xe, ráp vô, bơm bánh xe lại cho hắn.
Hắn đứng lên móc cuộn tiền lận tròn trong lưng quần ra, tháo sợi dây thun buộc ngang, rút mấy tờ trả tiền vá xe, rồi lận cuộn tiền trở lại lưng quần thun, leo lên xe hối hả đạp về nhà.
Đã gần cuối buổi chiều, giờ mà có khách gọi xe hắn cũng không chở. Đường về thì dài, mà mưa vẫn rơi lắc rắc…
… Mất cả tiếng đồng hồ cong lưng đạp xe qua con đường đất đỏ sình lầy, vừa xấu vừa xa, cái ruột xe quốc doanh vừa mới vá xong 3 “lỗ mọt”, giờ chắc lại xì thêm lỗ khác, bánh xe đã mềm mềm. Thời buổi mà ở đâu cũng chỉ có hàng lô-can (local), mười lần vá xe thì hết mười một lần là do xì “lỗ mọt”, tức là do chất lượng ruột xe quá tệ, tự xì hơi chứ không phải do cán đinh hay cán miểng chai gì hết.
Càng gần tới nhà, hắn thấy càng đạp nặng chân hơn. Hai bắp đùi ếch của hắn phải gồng hết cỡ, nổi lên những cơ bắp cuồn cuộn để nhấn xuống pedal, đưa cái xe đi về phía trước.
Trời đã muốn sụp tối. Con đường đất đỏ thẳng tắp, chạy xuyên rừng tràm tối mờ ở hai bên. Dây dương xỉ và cóc kèn quấn kín mít thân cây, gần như không còn thấy cây tràm đâu hết. Trong cơn mưa lất phất, cả đoạn đường vắng teo này muốn thấy ma còn dễ hơn tìm chỗ vá xe, nên hắn cứ để vậy mà ráng đạp thôi. Về nhà còn đỡ, mai đạp cái xe xẹp bánh lên Sài Gòn mới đuối, chỗ vá gần nhất cũng ở tuốt trên thị trấn.
Trên đường về, hai lần hắn dừng xe bắt bầy cá rô mề đang nhảy từ dưới mương lên bờ, lóc ngóc quến sình bùn trong lúc bò sang đường. Giống cá rô này cũng lạ, cứ gặp mưa dầm đầu mùa, nhất là buổi chiều tối thì lại phóng từ dưới mương lên bờ để di cư vô ao, vô ruộng đẻ trứng.
Hồi mới về đây, gặp mấy cảnh này hắn khoái lắm, cứ háo hức nhào xuống ngửa nón ra mà lượm cá bỏ vô nón, dễ như lượm củ khoai lang trên ruộng vậy. Cá rô đi đẻ như vầy khá bự, trong bụng con nào cũng đầy một đùm trứng béo ngậy, bắt được về thì hôm sau cả nhà hắn lại được một nồi cá rô trứng kho tiêu “trời cho”, ngon bá cháy, ăn bao tốn cơm.
Nhưng ở được một thời gian, hắn thấy ba cái đồ quỷ kia vùng này cả đống, ăn phát ngán, mà xương nhiều nữa, nên thấy ít chừng vài con thì thôi, chừng nào nhiều mới dừng lại bắt về cho gà ăn. Thời nay mua lúa cho gà cũng khó khăn không thua gì mua gạo cho người, cũng phải có sổ, mỗi lần xếp hàng mua là mất vài tiếng. Mớ lúa lâu lâu mua lén từ công nhân nông trường tuồn ra không đủ cho bầy gà, hắn phải độn thêm cá tôm vào khẩu phần của tụi nó, cũng như khẩu phần gia đình hắn vậy.
***
Sau một hồi cong lưng đạp, cuối cùng hắn cũng về đến nhà!
Nhà hắn bây giờ thua xa …căn biệt thự mặt tiền đường Bùi Thị Xuân hồi đó, nhưng trong thời loạn lạc nó vẫn là chốn đi về của hắn. Vùng khỉ ho cò gáy dưới này lại là chỗ trú chân an toàn nhất, không có “thị phi” như trên nội thành. Ở đây gia đình hắn có thể yên tâm sống ẩn dật, từ từ “biến mất” trong khí thế soi mói hừng hực của cuộc “đại thay máu” toàn xã hội, đợi ngày trở lại còn lợi hại hơn xưa. Tất nhiên đó chỉ là hắn ôm hy vọng để sống tiếp thôi, chứ mọi người vẫn đang ăn cơm độn khoai lang, khoai mì ngoài kia, hắn chưa thấy “ngày trở lại” của gia đình mình đâu cả.
Kéo cái vòng thắng sau yên ngồi, chiếc xe hắn thắng kít ngay trước cổng rào, bên cạnh một vũng nước lớn còn đọng lại sau trận mưa to.
Chà! Cái này chứng tỏ trên Sài Gòn mưa ngập đường, ở đây cũng mưa dữ lắm nè.
Hắn tự nói thầm, rồi nhìn quanh quất một vùng cây cỏ um tùm quanh nhà và lẩm bẩm:
May mà quanh đây có kênh, mương thoát nước. Chứ như trên kia chắc ngập thành sông luôn quá.
Từ trong căn nhà cấp 4 lụp xụp, tối hù, một đứa con gái ốm ốm, cao cao, chân xỏ đôi dép tổ ong dẫm qua mấy vũng nước trước sân, lóp ngóp chạy ra đón. Quần áo nó sũng nước mà mặt mày thì vui mừng kêu lên:
Ba về! Ba về!
Ừa. Sao ướt mem vậy con? Hồi nãy chạy ra ngoài tắm mưa hả? Haha…
Con nhỏ thấy hắn về thì mừng quính, nó nhanh miệng “méc”:
Đâu có! Con ở trong nhà thôi. Mà khỏi cần ra ngoài tắm luôn. Nhà mình bị dột rồi ba! Hồi nãy giông gió lớn lắm, tốc tấm tôn lên bay mất luôn. Xong mưa rầm rầm xuống ướt hết chỗ con ngủ luôn. Con lau quá chừng mới xong đó.
Đã vậy?! Chà chà…
Vừa nói hắn vừa vê cằm, chỗ mấy sợi râu cả tuần chưa cạo. Xong liếc nhanh vô căn nhà tối om, rồi quay qua con nhỏ đang ngạc nhiên mở to mắt nhìn, hắn nói tiếp:
Cái này là mang thiên nhiên vô nhà nè. Khỏi cần làm giếng trời mà cũng có cái để xài rồi ha, thua gì biệt thự cũ nhà mình đâu. Dù ở trong nhà con vẫn tắm mưa ngon lành rồi còn gì. Haha…
Trời ơi! Nhà mình giờ nhỏ xíu như cái… À à, chứ đâu có rộng như nhà cũ đâu mà giếng trời!
Ủa? Vậy hả?! Ờ ha! Tại con nói bay tấm tôn nên ba nghĩ tới giếng trời nhà cũ á. Còn tưởng là được “trời đãi”, biến nhà cấp 4 thành biệt thự luôn, khỏi tốn tiền xây sửa. Hì hì…
Vừa nói hắn vừa ra vẻ như ngộ ra điều gì, vẻ mặt đầy ngơ ngác.
Hí hí. Ba đang chơi giả bộ đúng hông? Ờ thôi mình giả bộ như nhà này là biệt thự hồi đó heng. Hihi…
Con gái hắn dạo này đã quen với những màn cà khịa của hắn, mà cũng không nhịn được phải phì cười, khoe hàm răng trắng tinh, đều tăm tắp của nó.
Đang cười toe toét, như chợt nhớ ra điều gì, nó sụ mặt xuống nói:
Mà cái chỗ trống nó ngay trên giường của con luôn, giờ mà nằm xuống đó là thấy bầu trời thiệt á.
Ừa. Nghe lãng mạn ghê, mà chắc nằm xong là phải đi thay đồ quá.
Hí hí… Không cần đái dầm cũng ướt ha ba.
Ừa. Thay mặt ban tổ chức cảm ơn con đã chia sẻ kinh nghiệm cá nhân, và xin được gởi đến con lời chào trân trọng nhất, và nồng nhiệt nhất! Khà khà…
Hắn nhái giọng mấy tay cầm micro trong hội chợ trên thị trấn, mà từ hồi về đây đã dẫn vợ con đi một lần.
Trong chế độ bao cấp hà khắc, bóp nghẹt hoàn toàn giao thương mua bán, mỗi năm người ta cũng “mở góc lưới” một lần, thả cho dân cơ hội mua sắm theo nhu cầu ở những hội chợ bán hàng tiêu dùng như vầy. Nghe đâu hội chợ lớn nhất Sài Gòn ở tuốt trên xa lộ Đại Hàn lận, kêu là Hội Chợ Quang Trung gì đó, diện tích lớn lắm, đi mỏi cẳng cũng không hết, muốn mua hàng gì cũng có, nhưng nó quá xa so với vùng Lê Minh Xuân này, nên hắn có lòng cũng không đủ sức chở vợ con ra đó mua sắm, rồi đạp vòng về.
Con gái hắn cũng rất ấn tượng với hội chợ đầu tiên nó được đi, nên bây giờ vừa nghe hắn nhái giọng MC là nó nhận ra ngay, con nhỏ nhăn mặt kêu lên:
Baaa này!
Ủa ủa. Vậy hông phải kinh nghiệm cá nhân của con hả? Hihi…
Hứ! Người ta đang nói mưa dột. Chứ con lớn rồi, ai mà … đái dầm nữa!
Ừa ừa. Con lớn thiệt rồi.
Mới đầu hắn tính kiếm chuyện giỡn cho con quên chuyện bay tấm tôn kia. Nhưng khi liếc vô trong nhà lần nữa, thấy tối hù, không có đèn đuốc gì, liền biết có lẽ vợ đã đi làm ca đêm rồi. Hồi nãy trời mưa trời gió chắc con gái phải ở nhà một mình, tội ghê!
Tự nhiên hắn thấy sống mũi mình cay cay.
Tội nghiệp con nhỏ! Giá như…
Nhưng ngay lập tức hắn đã kịp xua tan ý nghĩ đó. Nuối tiếc là vô nghĩa. Quay ngược thời gian là chuyện không thể. Quan điểm nhìn thẳng vào thực tế giúp hắn sống sót cho đến ngày hôm nay.
Không như nhiều người khác, 30/4 đã xảy ra rồi, mà cứ nói chuyện là lại mở đầu bằng “hồi trước giải phóng…”, rồi hồi ức một thời tươi đẹp họ sống vui vẻ, giàu có ra sao cứ tuôn ra ào ào như …gái bị “gãi” đúng “chỗ đó”. Đối với hắn, thực tế luôn là cái đầu tiên hắn quan tâm, gió chiều nào mình theo chiều đó mới có thể sinh tồn trong thời buổi loạn lạc này.
Nhìn lại con, hắn chợt nhận ra nó đã cao hơn trước nhiều. Càng lớn càng giống mẹ nó hồi xưa, chỉ có đôi mắt rất đẹp theo gen Ả Rập là giống hắn như đúc. Con nhỏ bây giờ mới là “thực tế” của hắn.
Từ cái ngày 30/4/75, đã hai năm trôi qua, sau nhiều chuyến vượt biên không thành, rồi dời ra đây sống, hắn đã tìm hết cách để bảo vệ con, để cho nó cuộc sống “tốt nhất” có thể.
Nhìn kỹ lại, tuổi con nhỏ đã có thể đếm trọn hai bàn tay rồi mà nó vẫn ngây thơ như một tờ giấy trắng. Hai năm trước nó còn được sống sung sướng. Giờ đây khoác lên người bộ quần áo cũ kỹ, nhàu nát, con nhỏ chẳng khác gì đệ tử Cái Bang, hay đám con nít móc bọc ve chai ngoài đường. Quần áo là vậy, nước da trắng mịn như sữa tươi thừa hưởng từ mẹ nó vẫn không thay đổi, dù sống ở chốn nước phèn mỗi sáu tháng mùa khô này. Có điều, từ hồi dời ra đây, con nhỏ lớn lên càng thêm vẻ săn chắc, mạnh khỏe hơn lúc còn là khuê nữ. Hoặc cũng vì nó sắp tới tuổi dậy thì rồi không chừng.
Nước mưa ướt sũng bộ đồ bạc màu, khiến cho những mảng vải rách rưới cứ dính bết vào da thịt con nhỏ. Khác xa với thân hình mập ú của mẹ nó, dưới bộ đồ ướt, thân mình mảnh khảnh của con gái hắn lộ rõ mồn một, thon thả quá. Dù chỉ lướt mắt qua rất nhanh, nhưng cơ thể này không khỏi gợi cho hắn nhớ lại thân hình mẹ nó một thời, dù chỗ mà sau này sẽ mọc lên một cái vú lúc này có vẻ chưa có dấu hiệu gì nhô lên hết.
Theo tia mắt, hắn nhìn xuống nơi hai chân thon dài của con nhỏ gặp nhau. Cái mu giáp ranh bụng dưới con nhỏ hôm nay có vẻ nhô hẳn ra, cao ơi là cao. Dưới lớp vải quần đang dính bết vào da, bộ phận này của con nhỏ còn tăng thêm vẻ mum múp nữa chứ.
Một câu nói truyền miệng của dân chơi ngày trước tự động bật ra trong đầu hắn:
“Con hàu” căng mọng, “dầy thịt” này mà mang ra “ăn sống” thì… ui trời ơi!… “nước ngọt” cứ gọi là tràn đầy cả khoang miệng…
Nghĩ tới đó mà nước miếng tự dưng trào ra khiến hắn phải nuốt ừng ực từng ngụm.
Bỗng đâu một cái giật nhẹ nơi con cu làm hắn giật mình, tỉnh hồn lại. Lý trí đã kịp vươn ra kiểm soát được bản năng “xổng chuồng” một thoáng của hắn.
Hắn tự xòe tay bấu một bên đùi mình, thầm gào lên trong đầu:
Trời ơi! Khùng hả mậy?! Nó là con mày đó!! Con gái ruột của mày đó!! Bớt khùng lại đi!!
Tự thầm mắng mỏ mình, rồi hắn lật đật xoay hông qua một bên để che lại dương vật đang ngóc lên trong quần, giấu đi ý nghĩ bậy bạ còn đang lồ lộ trong ánh mắt.
Để khỏi tỏ ra khác thường, hắn muốn tìm việc gì đó đánh lạc hướng cơn dục vọng vừa bật ra trong đầu, thì chợt nhớ ra điều gì…
Hắn xoay ra sau, với tay ra sau lưng miếng nệm ghế xích lô, lấy ra một gói nhỏ được bọc ngoài bằng giấy báo cũ, bên trong còn lót một lớp lá chuối xanh, quay lại đưa cho con, rồi nói:
Cho con nè!
Con nhỏ ngạc nhiên, mừng rỡ, vội cầm lấy, mở giấy gói ra. Rồi khi thấy mấy cái bánh bên trong, nó liền nhảy tưng tưng kêu lên đầy thích thú:
Ah! Bánh cam đường! Con thích nhất bánh này nè!! Hí hí…
Vừa nói con nhỏ vừa nuốt nước miếng ừng ực, dù còn chưa kịp ăn miếng nào.
Nhìn thấy động tác nuốt nước miếng của con, hắn thầm nghĩ:
Giống mình hồi nãy, y khuôn luôn!
Nhưng lúc nãy cái khiến hắn thèm thuồng muốn “ăn” hiển nhiên không phải mấy cái bánh ngọt này rồi.
Nhìn con vui vẻ đưa bánh lên ăn, miệng nhai nhóp nhép một cách đầy thưởng thức, hai mắt nó đã cong thành hai vành trăng khuyết,
hắn biết con nhỏ khoái chí lắm mới cười híp mắt như vậy. Nhìn đôi môi đỏ tươi như thoa son của nó cứ nhai nhóp nhép là thấy cưng rồi. Mọi mệt nhọc của hắn như tan biến sạch sẽ trong chớp mắt, nhường chỗ cho … “nhu cầu” đang “nóng” lên giữa hai chân, nhất là khi hắn liên tưởng cái miệng đang ăn bánh cam của con nhỏ với cái “miệng dưới” của nó. Trong trạng thái lơ lửng giữa ý thức muốn ghìm cương, còn bản năng lại muốn “tới bến”, hắn tự hỏi không biết “miệng dưới” của nó có đỏ tươi, có căng mọng như đôi môi đang nhóp nhép ăn bánh kia không. Thậm chí hắn còn nghĩ tới cảnh…
Chỉ mới đến đó, lý trí một lần nữa lại vùng lên chiếm quyền kiểm soát suy nghĩ của hắn. Hắn phải lắc đầu “cảnh tỉnh” mình lần nữa. Nhìn thì như đang giũ nước mưa trên mớ tóc, nhưng thực sự chỉ có hắn mới biết mình muốn “giũ” cái gì ra khỏi đầu. Mà kết quả thế nào hắn cũng không biết.
Suốt hai năm nay hắn không cắt tóc, mà “được” cắt miễn phí sau 4 lần đi tù vì vượt biên, và hôm qua đang đạp xe trong nội thành, bị dân quân chặn lại, xốc nách vô chốt, lấy kéo “xén” trụi đầu với lí do: “mái tóc này dài hơn tiêu chuẩn xã hội”. Lúc hắn nhớ đến những tấm bảng dán đầy trước cửa những nơi hắn tới làm giấy tờ: “Ở ĐÂY KHÔNG TIẾP NAM TÓC DÀI!”, thì mọi thứ đã thành lịch sử! Bây giờ mỗi khi hắn giũ mạnh đầu như vầy, mái tóc lởm chởm lại bung ra cọng ngắn cọng trụi, còn thua …con chó ghẻ nữa.
Con nhỏ đang ăn bỗng cầm gói bánh giơ lên che trước mặt, rồi cười khúc khích nói:
Ba giũ tóc y như con Lu Lu nhà mình hồi đó á. Tắm xong là nó giũ nước văng tùm lum như vầy. Hihi…
Ờ. Giống ha. Khà khà…
Hí hí… Giống y chang! Nhưng nó giũ hết cả mình được luôn, còn ba chỉ được cái đầu, chưa kể tóc ba lởm chởm nữa chứ, tính ra vẫn thua con Lu Lu. Hí hí…
Ai nói?! Ba cũng giũ được cái mình chớ bộ. Coi nè!
Nói xong hắn biểu diễn ngay cho con gái. Thân thể vốn rắc chắc, cơ bắp cuồn cuộn, mà hắn cứ lắc lung tung qua lại trông rất “dị”, khiến con nhỏ được một phen ôm bụng cười, xém rớt gói bánh trên tay.
Và cũng may nó bị nước từ tóc hắn văng vô mặt, rồi mãi nheo mắt, giơ tay che mặt lại, nên không chú ý cái “chân giữa” bự như một súc thịt khủng đang đội ra trước quần hắn cũng lúc lắc qua lại. Nếu không, có lẽ con nhỏ phải thay thế nụ cười khúc khích của nó bằng một ánh mắt mở to vì ngạc nhiên và tò mò rồi. Tuổi nó chưa biết mắc cỡ hay ngại ngùng gì về giới tính, nên nếu có chuyện đó thì nó cũng chỉ ngạc nhiên và tò mò thôi.
Gã cha thì có ý, con gái lại ngây thơ, nên cười chán chê, con nhỏ giơ ngón cái lên rồi nói:
Ba ok đó, hông thua gì con Lu Lu nhà mình hồi đó đâu. Hí hí…
Ờ ờ. Vậy còn được. Coi như tui có cái để … an ủi tuổi già rồi. Khà khà…
Để mai con hái lá khoai mì làm thành cái huy chương cho ba đeo nha. Haha…
Ờ! Được đó con! để mai mốt già có cháu nội cháu ngoại đồ, ba còn có cái để đem ra khoe với cháu. Khà khà…
Hai năm sau giải phóng là hai năm biến động dữ dội nhất trong cuộc đời 3 thập niên mà hắn đã trải qua. Thời gian này hắn luôn tìm cách gần gũi con, chọc cho nó cười để nó cảm thấy dễ chịu hơn. Con nít dù không biết diễn đạt cảm nghĩ như người lớn, tụi nó vẫn rất nhạy với những chuyện tác động trực tiếp đến gia đình.
Thêm nữa, sau khi dời từ biệt thự trung tâm ra vùng rừng rú này, con nhỏ chả có bạn nào để chơi chung. Hắn hay thấy con buồn nên cũng tự đổi tính cách của mình, bỏ đi “lớp áo” người cha, người chủ gia đình ngày xưa để làm bạn với con theo đúng nghĩa đen. Những lúc rảnh rỗi hắn cũng vác cuốc, xắn quần lên rủ con đi đào hang dế, bắt về cho đá với nhau. Hắn còn rủ con đi moi đất sét dưới mé kênh, về nhồi nặn thành “nhà” nuôi dế, bứt cỏ non cho đám dế ăn. Hay rủ con đi tát mương, bắt cá, bẻ đọt rau choại, đọt ráng, lá bông trang, đọt môn ngọt, rau muống đỏ… về ăn. Hay như cõng nó lên vai hái mấy trái ổi sẻ chín thơm phức tuốt trên cành cao. Hắn cùng con làm mọi thứ mà một đứa con nít thích làm, cùng khám phá, cùng chơi với con như nhà có hai đứa nhỏ vậy…
Dần dần, mới đầu từ giả bộ, hắn thành bạn thật của con hồi nào không biết. Rồi cũng vì vậy mà cái tánh thiếu gia, lãng tử đẹp trai hồi đó bay biến hồi nào không hay. Bây giờ hắn tự thấy nhiều khi mình suy nghĩ có phần như một thằng nhóc 12-13 tuổi, cũng tò mò thích khám phá, nhất là mỗi khi gần con, rồi bày trò chọc cho nó cười, nói chuyện với con như hai đứa bạn cùng tuổi…
Chỉ có hôm nay, nhìn body con nhỏ quá “gắt”, nhất là vùng tam giác nhô cao kia cứ lồ lộ ra trước mặt, hắn mới thấy bản năng đàn ông mạnh mẽ của mình như một con sư tử đang ngủ quên bỗng bị đánh thức giữa bầy cừu non nớt, vươn mình giơ móng vuốt ra như hắn đang giương “củ khoai” nóng hổi ra trước quần.
Lúc này hắn không thể suy nghĩ như một thằng nhóc, như một đứa bạn cùng đùa giỡn với con hàng ngày được nữa. Cái tính bồng bột, thích khám phá hắn vừa tiêm nhiễm từ con, đã kết hợp với bản năng sinh dục của một gã đàn ông đích thực, tạo nên một tình huống cực kỳ nguy hiểm đối với con nhỏ mà nó vẫn hoàn toàn không biết gì.
Chỉ trong vòng 10 phút từ khi về nhà, thế giới quan của hắn đã biến đổi đến mấy lần sau khi “qua lại” giữa lằn ranh giới hạn. Ngay lúc này, con gái đã được hắn đặt dưới một “ánh sáng” hoàn toàn khác.
Tới đây, hắn cũng ngưng giỡn, mà xoay ra đẩy xe vô nhà, cho con khóa cổng rào lại.
Đẩy xe vô một góc ở nhà trước, tiện tay hắn túm lấy cái áo mưa bọc mớ cá rô trên xe, bước nhanh xuống khu nhà bếp, xổ đám cá vô cái khạp rộng cá đặt cạnh sàn nước, cùng với đám cá rô, cá sặc, cá lóc trong đó. Hắn múc một gàu nước trong lu nước mưa kế bên để giặt nhanh cái áo mưa, rồi treo lên cây đính đóng trên cột gỗ ngay rìa sàn nước. Sau đó hắn với tay lên sào phơi đồ lấy khăn, lấy quần áo khô rồi bước vô nhà tắm cạnh đó.
Hắn muốn đi tắm thật nhanh, một phần để làm dịu đi những ý nghĩ bắt đầu “có mùi” nguy hiểm vừa thoáng qua trong đầu, một phần là để giấu đi “củ khoai lang” hai tấc mấy đã căng cứng trong quần.
Ở những năm 1977 này, gạo mốc còn không đủ ăn, bữa cơm độn khoai lang, khoai mì là bình thường với hầu hết các gia đình, thì quần sịp là một sự xa xỉ không tưởng. Hầu như quần áo xịn sò của hắn đã mất sạch từ chuyến vượt biên đầu tiên, nên giờ mỗi khi “nứng” lên, tướng đi của hắn lại trở nên “khác người”. Với thân hình cao to như hắn, giấu một “củ khoai bự” trong quần xà lỏn thun mà không có sịp là một nhiệm vụ vô cùng khổ sở.
Trong nhà tắm, hắn múc nước mưa từ cái lu sành bự, dội ào ào lên thân hình sung mãn của mình. Sau gần 1 năm đem cơ bắp ra kiếm cơm, mà gần đây lại bị vợ “treo giò” toàn tập, “chất đàn ông” trong hắn lúc nào cũng tràn trề. Vài lần “bắn máy bay” trong tháng với tay chơi như hắn không đủ nhét kẽ răng, và cũng không thể thỏa mãn với “chị Năm ngón” được. Hắn gần như quên mất những cảm giác mà một thời từng là mục tiêu sống: khoái lạc.
Hắn vừa tắm vừa lắc đầu liên hồi, tóc hắn bắn nước tung tóe khắp bốn vách tôn kêu “rạt rạt”, rớt xuống cả trên thân ku nóng hổi, cương cứng đầy kiêu hãnh đang chĩa ra trước mu. Phần cơ bụng V-cut của hắn co thắt theo những động tác xoay cổ của hắn, như càng bơm thêm chất kích thích xuống cái “chân giữa” dưới đó chưa tới một tấc. Dù nứng dữ dội, nhưng hắn lại không như một đứa trẻ có ku mới “mở mắt”, không thể hài lòng với cái màn “handsome” được. Chỉ có chui vô “thực địa” mới làm con ku bự của hắn thỏa mãn được thôi.
Tắm chừng 5 phút mà hắn lắc đầu như vậy tới mấy lần, như đang cố rũ đi hình ảnh đứa con ruột trong bộ đồ ướt dính bết vào người…
Tắm xong, hắn lau người, thay đồ, hít thật sâu, thở ra thật chậm, đợi cho con cu xìu xuống một chút, hắn mới mở cửa bước ra ngoài.
Lên tới nhà trên, hắn ngồi vào bàn ăn vừa được con gái dọn lên.
Tối nay chỉ có 2 cha con, như bao lần vợ làm ca đêm, nhưng hắn lại thấy nhẹ nhõm. Nhà bớt đi một người, đỡ xảy ra cảnh hai vợ chồng ghìm nhau, có khi còn cãi nhau ngay trước mặt con. Hơn nữa, không còn “gần” vợ, hai người gần như chẳng liên quan gì nhau nữa, trừ đứa con, nên hắn lại thấy thích mỗi khi vợ vắng nhà. Cái giường khi đó hoàn toàn thuộc về hắn, rộng hơn rất nhiều, ngủ cũng thoải mái hơn.
Nhìn những món ăn còn nóng hổi, bốc khói trên bàn, hắn khoái chí hỏi con:
Nay nhà mình ăn món gì vậy ta? Thơm quá!
Vừa nói hắn vừa hỉnh mũi lên hít vài hơi.
Con gái hắn thích thú giơ tay chỉ:
Dĩa này là vịt quay bắc kinh. Tô kia là gà tiềm thuốc bắc. Chén này là hải sâm hầm bào ngư hạt sen nè ba.
Từ hồi dọn về đây, bữa ăn nào hai cha con cũng chơi trò “ăn cá rô cây” nổi tiếng được “du nhập” từ “miền ngoài”. Nhất là con nhỏ, nó chơi mãi không biết chán. Cũng chính nó bày ra trò này dựa trên “văn hóa phi vật thể” được nhiều người Sài Gòn truyền tai nhau.
Hồi bà nội nó còn sống, mấy món sơn hào hải vị được gọi đích danh này nó gần như được ăn mỗi ngày, kể cả mấy món quý hiếm đắt tiền như yến sào, tay gấu con nhỏ cũng được ăn không chỉ một lần. Sau khi ra đây ở, lâu lâu nó mới được ba mua heo quay, vịt quay cho ăn, mà mang từ tuốt trên Sài Gòn, đường Tôn Thọ Tường về tới đây cũng bớt ngon rồi, không còn nóng sốt như mua ăn liền được nữa. Gia vị hình như cũng thay đổi nhiều, mất “chất” hết trơn.
Riêng hắn, mỗi khi nghe con giả bộ gọi tên các món ăn mà nó từng quen thuộc, nhớ nhung, thằng làm cha như hắn cũng giả bộ hùa theo con luôn:
Ờ. Ba thấy rồi. Hải sâm tiềm bào ngư, đúng món ông ăn bà khen đó ha?!
Là sao ba? Sao ông ăn mà bà khen?
Haha… Dân gian nói vậy đó con. Ba quên! Con còn nhỏ lắm, chưa có “gian” như vậy nên đừng nghĩ tới nữa. À. Mà còn món gì nữa không? Sao mới có 3 món vậy. Chưa đủ sang đâu.
Còn chứ. Bánh bao chiên ăn với heo sữa quay nè. Da giòn được chặt miếng để riêng một bên đó, ba hổng thấy sao?
Ủa. Sao tới mấy món quay lận. Đã vịt quay bắc kinh da giòn, rồi còn heo sữa quay cũng da giòn luôn?
Ờ ha! Vậy đổi lại cá tai tượng chiên xù đi. Vảy cũng giòn giòn nhưng mà hông phải quay. Hihi… Với mực xào hành-cần, lâu rồi con không được ăn món này.
Haha… Được đó! Có trên bờ lẫn dưới sông, dưới biển. Chiên xù, quay giòn, tiềm thuốc Bắc, xào. Bữa ăn này ngon à! Mà còn kết hợp sáng tạo nữa chứ, bánh bao chiên ăn với cá tai tượng chiên xù?
Hihi… Thôi mình ăn đi ba. Cá kho nguội là hết ngon.
Ủa?! Con phải nói là hải sâm tiềm bào ngư chứ. Kể cho nhiều vô, xong lòi đuôi cá kho trớt quớt dzậy?!
Hihi… Vậy … hải sâm tiềm bào ngư này ăn lẹ đi ba. Má kho từ hồi chiều, con ủ than trong bếp cho nóng, mà nãy mưa quá nó hơi hơi nguội rồi.
Phải nói là má “tiềm” hồi chiều, chứ nói “kho” thì vẫn lòi đuôi nha cô nương!
Ui da. Con quên, thôi cái gì thì cũng ăn heng ba! Hí hí…
Ngày nào cũng như ngày nấy, bữa cơm nhà hắn cũng chỉ có chút ít thịt mua lén được từ các nhà dân tự mổ heo nuôi quanh đây, còn lại là một bàn tôm cá và rau dại quanh nhà. Hắn từ một thiếu gia Sài Gòn không biết gì, qua mấy lần vượt biên, băng rừng, lội mương, trong lúc “ém hàng” chờ thời cơ lên ghe ra biển, hắn học được cách phân biệt các loại rau dại ăn được từ những thuyền nhân đi chung. Nên khi dời nhà ra vùng Lê Minh Xuân này, sống giữa một trời rau dại, bữa cơm nhà hắn chẳng bao giờ thiếu những món “của trời cho” này, kết hợp với tôm cá bơi lềnh dưới kênh mương.
Đồ ăn dân dã, chế biến đơn giản, mặc dù không thể so với sơn hào hải vị, nhưng hình như có nhiều dinh dưỡng hơn. Cơ thể hắn bây giờ cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, săn chắc như thép. Thân hình vợ hắn cũng… lớn lên tới mấy vòng. Hồi xưa vòng eo vợ chỉ lớn hơn hai gang tay của hắn một chút, đạt chuẩn bốn mươi sáu phân gì đó, bây giờ thì một vòng cánh tay ôm của hắn cũng không hết nửa cái bụng mỡ của vợ. Này không phải “dinh dưỡng tốt” thì là cái gì.
Còn với con gái, con nhỏ lại khỏe hơn hẳn, ăn cũng khỏe hơn hồi trước. Trước khi ăn nó hay tưởng tượng ra đủ thứ. Mặc dù ăn cá bống kho tóp mỡ, hay cá sặc chiên xù hắn thấy vẫn vậy, nhưng con bé lại có vẻ mơ màng giữa tưởng tượng với thực tế. Không biết nó có tưởng tượng được hương vị heo sữa quay giòn trên đầu lưỡi khi đang ăn cá sặc chiên xù hay không, nhưng hắn thấy nó ăn ngon miệng lắm.
Mà ngon miệng thật, vì vợ hắn sau hai năm không tập thể dục, dời ra đây trong lúc đợi xin việc, ở nhà không có việc gì làm, vợ lại chú tâm vô nữ công gia chánh. Lục lại những kỹ năng mà hồi đó để được về làm dâu nhà hắn, vợ đã cố gắng học cho được. Chính hắn cũng không ngờ cô nàng ăn chơi lẫy lừng thời trước, lại có một điểm mạnh về nấu nướng như vậy, mãi đến lúc này mới bộc lộ. Nguyên liệu dân dã, thu hái quanh nhà, nhưng qua tay vợ hắn nấu nướng lại thành những món rất ngon. Lâu lâu vợ hắn lại trổ tài trang trí, dùng rau, hoa quanh nhà bày biện đồ ăn, nhìn “y chang” bữa tiệc trong nhà hàng 5 sao hồi xưa. Những lúc như vậy hắn đều không kìm được mà nhớ lại những hồi ức…
Bữa nay dù không có bày biện cầu kỳ, nhưng đồ ăn nêm nếm vẫn ngon như cũ.
Nhưng khổ nỗi, ngay trong lúc này, cái hắn muốn “ăn” nhất lại không được dọn ra trên bàn, mặc dù vẫn sờ sờ ngay trước mặt, chỉ cách hắn chừng một mét.
Dưới ánh đèn dầu “hột vịt” vàng vọt để giữa bàn, hắn liên tục gắp đồ ăn, rồi nhai nuốt từng miếng lớn. Tép rang muối ớt, cá đồng kho tóp mỡ, rau rừng luộc, có cả rau ăn sống,… cái gì vô miệng hắn đều kêu rau ráu dưới hai hàm răng khỏe, rồi sau một loạt động tác nuốt ừng ực, thức ăn trôi tuột xuống cái bao tử lép xẹp của hắn. Dù rất đói nhưng hắn cảm thấy thức ăn hôm nay hầu như chỉ có phân nửa mùi vị, cảm giác ngon giảm hẳn so với thường ngày.
Con gái đang ngồi ăn cơm ngay trước mặt. Dù con bé đã thay bộ đồ khác, khô ráo hơn, nhưng những suy nghĩ vẩn vơ về con nhỏ vẫn làm cu hắn cứng triền miên dưới gầm bàn. May là đang ngồi nên hắn không cần phải che đậy như lúc đứng.
Khi hắn tập trung ăn để cố quên thân thể đứa con gái, thì thật khốn nạn, hình ảnh thân thể nó không còn hiện ra toàn bộ trong đầu hắn, mà là từng phần, từng bộ phận một. Gương mặt ngây thơ trong trắng, đôi mắt “nai” ngơ ngác di truyền từ hắn, làn da trắng như sữa, hệt như mẹ nó ngày nào. Đến cái cổ cao thon thon, đôi chân dài mảnh dẻ, cái eo thon, cái bụng phẳng, và … chó chết nhất là cái mu cao vút, lộ liễu dưới bộ đồ ướt đẫm bó sát hồi nãy cứ nhô nhô ra như đang trêu ngươi hắn,… Chỉ mới tưởng tượng thôi mà càng nhìn con nhỏ, hắn càng thấy nó nóng bỏng đến nghẹt thở. Thậm chí hắn có thể tưởng tượng ra được hai mép “con hàu” của nó “ngọt nước” thế nào khi hắn đưa lưỡi vô giữa cái khe…
Hắn chẳng dám nghĩ nữa, mà rùng mình, len lén nhìn con. Cũng may con nhỏ đang ăn uống ngon lành, miệng nhai nhóp nhép như con mèo nhỏ, không chú ý đến hành động “chó giũ lông ướt” vừa rồi của hắn. Chứ nó mà hỏi thì hắn cũng không biết phải giải thích thế nào cho trơn tru.
Tiếng ồm oàm của ễnh ương sau mưa, trong đêm ngoại ô hoang vắng như đệm nhạc cho những hình ảnh đầy dục tính đang nhảy múa trong đầu hắn.
Lâu lắm rồi hắn chưa thấy con ở truồng. Việc tắm táp của nó từ nhỏ đều do vợ đảm đương, và gần đây là con nhỏ tự làm. Hắn cũng không nhớ 1 đứa con nít khỏa thân thì thế nào. Không biết khi chưa có vú mớm gì hết thì nhìn có gợi cảm như mấy con girl hắn từng qua tay không. Hay là thẳng đuột thì nhìn sẽ chán phèo như trong suy nghĩ của hắn xưa nay.
Những điều chưa biết đó khiến hắn thấy tò mò, càng nghĩ hắn càng thấy kích thích mãnh liệt.
Hic, lại như vậy nữa!
Hắn thầm nhủ, rồi siết mạnh bàn tay phải, ráng kìm chế cơn dục vọng dưới hạ bộ.
Vừa ăn vừa cố “ghìm cương” cái ý tưởng đang chạy loạn như hưu lạc bầy, đến hết tô cơm thứ 2, hắn chợt nhận ra mình đã no, nên vội thu tay về. Vì theo quán tính, hắn vừa đưa tô cho con lần nữa, định nhờ nó xới cơm tiếp.
Để cái tô xuống bàn, gác đôi đũa vắt ngang trên miệng tô, cái muỗng thì úp xuống, dựa một bên trong thành tô theo đúng phép lịch sự, hắn với tay ra góc bàn nhấc lấy ấm nước dính bồ hóng đen xì. Nghiêng vòi ấm, hắn rót vô cái ca nhôm lính Mỹ cho mình đầy 1 ca trà nấu bằng cây gai mắc cỡ. Tiếng nước trà chảy ra ồng ộc, màu nước cũng vàng đậm làm hắn liên tưởng tới con ku hắn nửa cương nửa xìu mà phải đi đái mỗi khi chơi xong. Len lén con, hắn cốc nhẹ vô trán xóa đi ý nghĩ … không liên quan đó, hắn bưng ca lên uống ừng ực thứ trà thảo mộc thơm thơm, hơi chát nhẹ, và còn âm ấm.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, cũng may trà vẫn có vị trà, chứ không có mùi vị… nước đái như liên tưởng điên khùng vừa bật ra trong đầu. Hắn uống mà cứ như muốn nuốt luôn cái ý nghĩ “cấm kị” với con gái cứ lởn vởn trong đầu. Lí trí là rào cản duy nhất ngăn hắn “vượt giới tuyến” ngay lúc này.
Con nhỏ cuối cùng đã ăn xong. Nó đẩy ghế, đứng lên, bắt đầu gom chén dĩa trống trên bàn, sớt đồ ăn thừa ra để bữa sau ăn tiếp.
Trong nhà hắn, đồ ăn gần như đều từ nguyên liệu bắt được, hái được quanh đây, nhưng bây giờ cũng không dám bỏ đi thức ăn thừa như hồi xưa. Thời buổi cả xã hội gần như phải ăn cơm độn, gia đình hắn cũng điều chỉnh thói quen cho phù hợp.
Vậy mà trong nội thành lại có một cái trend kỳ lạ: ra đường nhiều ông đi đâu cũng ngậm cây tăm trong miệng, cả ngày! Hắn đoán có lẽ họ đang ngầm ra vẻ “Ông đây vừa ăn quán xong, vẫn còn đang xỉa răng đây này! Mấy cái đứa ăn cơm độn khoai kia thì tuổi nào so với ông nhá!”. Khi một bữa ăn quán kiểu “cá rô cây” có thể dùng để thể hiện “địa vị xã hội”, hắn thấy thế giới này gần như chẳng còn là thế giới hắn đã từng biết nữa. Tụi Mỹ có câu nôm na là “nếu bạn không đánh lại họ, thì gia nhập với họ”. Nhưng cái trend vô duyên này hắn thấy mình không bắt chước nổi. Hắn không thể ngậm cây tăm đi đạp xích lô cả ngày được, nếu không muốn vô tình nuốt luôn cây tăm rồi thủng bao tử như nhiều vụ đã xảy ra gần đây.
Nhà hắn lại không dùng tăm xỉa răng, nên ăn xong là dọn chén bát xuống rửa thôi.
Như thường lệ, hắn “giúp” con một tay dọn bàn. Nhưng mấy việc này hắn thực sự lóng ngóng hơn con gái rất nhiều. Không phải do cố ý, hay lười biếng, mà do hắn được nuôi dạy như một thiếu gia gần nửa đời người, mấy việc như vầy hắn tập mãi mà vẫn chưa quen được. Nên dù nhiệt tình “giúp” con, nhưng sau một hồi nhìn qua nhìn lại, con nhỏ đã dọn gần hết chén dĩa, bưng xuống bếp.
Hắn dáo dác nhìn cái bàn ăn trống trơn, còn mỗi cái tô của chính mình trên đó. Cảm thấy hơi ngượng, hắn đành với tay cầm cái tô, thong thả đi xuống bếp.
Xuống tới sàn nước tối mờ, tia mắt vừa lia qua một lần, hắn chợt thấy khó thở, vẻ mặt đông cứng lại.
Con gái hắn đang cẩn thận khom lưng nhẹ nhàng đặt chồng chén dĩa xuống đất, phô ra trước mắt hắn cặp mông nhỏ tròn trịa. Cái quần đang mặc quá chật so với tuổi của nó, không những lai quần đã ngắn lên khỏi mắt cá chân, mà đít quần cũng bó sát cặp mông nó như bó bánh tét. Nép sâu ở giữa mông là một “con sò” trắng múp với hai mép căng phồng, lồ lộ qua kẽ quần rách. Dưới ánh đèn dầu lờ mờ càng tăng thêm vẻ huyền ảo và quyến rũ chết người. Cái quần quá chật so với lứa tuổi của nó, đường chỉ may lại sờn cũ, có lẽ vậy nên đứng lên ngồi xuống khiến chỉ đáy quần bục ra, tét ra ngay chỗ cần che nhất của con nhỏ.
Tay hắn tự nhiên bóp chặt cái tô. Phải cố hết sức hắn mới điều khiển được đôi tay mình để không lộ ra những run rẩy “lạ”. Dù vậy, hắn vẫn phải dùng hết sức quay mặt đi, cố gắng không nhìn “con hàu” múp mụp đang lòi ngay trước mặt, cả hai mép một lúc! Trong đầu hắn càng phải nỗ lực không nghĩ gì, không dám nghĩ bất cứ cái gì.
Hắn liên tục hít sâu, nén hơi lại vài giây, rồi thở ra chầm chậm bằng miệng.
Hơi thở của hắn phả ra “phù phù” lộ liễu đến mức khiến con nhỏ ngạc nhiên, nó quay lại hỏi:
Ba còn mệt lắm hả ba? Sao ba thở dữ vậy?
Hắn ú ớ chưa biết nói sao, mà cũng mắc cỡ vì bị con “bắt quả tang”, nên tìm cách trả lời qua quýt:
Ờ ờ… Mệt chứ con. Đạp xe khắp Sài Gòn mà. Phù phù… Mệt thiệt đó. Hơ hơ…
Trong bóng tối lờ mờ, mặt hắn đỏ rựng vì câu nói dối quá tệ của mình trước mặt con, cũng may dưới ánh sáng vàng vọt của cây đèn dầu, con nhỏ không thể phát hiện được.
Con nhỏ nghe ba nói còn mệt, liền quan tâm và nói với vẻ chân thành:
Vậy mai mốt ba chở con theo đi. Trên đường lúc nào ba mệt thì con giỡn với ba là ba hết mệt liền hà. Cái này con giỏi lắm á. Hihi…
Nghe vậy trong đầu hắn chợt bật ra suy nghĩ “Ước gì được như vậy! Đi đâu cũng chở nó theo, được gần gũi nó cả ngày, thỉnh thoảng lại được thấy cái bướm của nó qua lỗ quần rách thì đạp xe …đua luôn còn được!”
Nghĩ vậy nhưng miệng hắn lại trả lời con:
Được đó! Ý hay! Ba chở khách đã đủ mệt, chở thêm con ba càng khỏe hơn đó.
Hihi… Thiệttt màaaaaa!!!
Ừa. Thì ba có nói gì đâu. Hí hí…
Hứ. Ba chọc con!
Hông có nha. Ba nói thiệttt màaaaaa…
Miệng nhái cái giọng kéo dài của con, mắt hắn lại không để ý nó đang cười khúc khích với câu chọc ghẹo của hắn. Ánh nhìn của hắn đang bận lia qua lia lại chỗ đáy quần con nhỏ, tìm tòi… Nhưng lúc này nó đã ngồi xổm ngang với hắn, không thấy cái khe quần rách đó nữa. Phía đối diện lại là hàng lu chứa nước mưa nên hắn không thể đổi qua đó ngồi ngó háng con được.
Hắn thầm thở dài, liếc thêm vài lần xuống hạ thể con nhỏ mà “không thấy gì”, cảm giác thất vọng, cũng pha chút nhẹ nhõm, rồi tự an ủi: thôi cũng được, mắt không thấy tâm không phiền!
Hắn cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu có cơ hội nhìn chằm chằm vô cái lol trắng múp của con nhỏ lâu thêm một chút. Theo Nho giáo mà hắn được dạy từ nhỏ, chữ “dâm” đứng đầu bảng trong những ham muốn khó kiểm soát nhất của con người, bên cạnh tiền tài, quyền lực… Con nhỏ là con ai khác thì có lẽ hắn còn …“du di” được. Dù nó còn quá nhỏ, còn chưa biết có “mần ăn” gì được không, nhưng hắn vẫn có thể thả cho bản năng gốc một cơ hội “chạy tung tăng” một chút. Đằng này nó lại là con ruột, dòng máu của hắn đang chảy trong huyết quản của nó, nên vụ “kia” phải tuyệt đối cấm kị. Cả nghĩ cũng không được nghĩ đến.
Theo thời gian, trời đã tối đen như những suy nghĩ đang diễn ra trong đầu hắn. Ánh sáng lờ mờ hắt ra từ cây đèn dầu trên kệ bếp không thể xuyên phá hết bóng tối trong nhà sau. Quầng sáng nhỏ tỏa ra chỉ đủ cho hai cha con đang cặm cụi chỗ sàn nước vừa làm vừa áng chừng, chứ không thể nhìn rõ được mọi thứ. Ánh lửa về sau lại hơi chớp chớp, có lẽ do tim đèn sắp hụt dầu, khiến cho ánh sáng như nhảy múa theo những tư tưởng có trời mới biết trong đầu hắn.
Rửa chén rồi cũng xong, hắn phụ con úp hết vô cái rổ nhựa to đặt giữa hai lu nước, rồi đứng lên, lau tay vào cái khăn tắm vắt gần đó.
Như thường lệ, đến giờ này con gái hắn chuẩn bị đi ngủ.
Ở cái xứ rừng rú chim không thèm ị này, điện đóm chẳng có, trời tối là dân tình tự động lên giường đi ngủ thôi. Dù có thức người ta cũng chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi đập muỗi, rồi dồn xác muỗi lại một đống làm vui. Ai đã lập gia đình thì bu lại “chơi trò vợ chồng”. Đây là trò giải trí gần như duy nhất của dân quê sau một ngày làm việc vất vả, trừ hắn ra mới đau.
Con nhỏ từ ngày về đây cũng thành dân quê chánh hiệu, cũng không thể không đi ngủ sớm.
Úp xong cái dĩa cuối cùng vô rổ cho ráo nước, con nhỏ chùi chùi tay vô quần, rồi chợt quay qua hỏi hắn:
Tối nay con ngủ với ba nha?! Chỗ con ướt hết rồi.
Đang miên man nghĩ tới “con hàu” múp míp…, bỗng nghe con gái đòi ngủ với mình, rồi cái gì của nó “ướt hết rồi”, hắn bỗng giật thót.
Như có một “dòng điện” phát sinh từ con cu, chạy dọc xương sống lên tới não, khiến suy nghĩ hắn tê liệt trong nhất thời.
Không thể tin ở tai mình, hắn mở to mắt quay qua nhìn con, miệng lắp bắp hỏi lại với vẻ đầy …mong chờ:
Uh… hả? Ngủ với ba? Rồi còn… ơ ơ… con nói cái gì của con … ướt?
Vừa nói hắn vừa liên tục nuốt khan mấy cái, cảm thấy cổ họng khô khốc, trong khi ánh mắt lần nữa lại lia nhanh xuống giữa hai chân nó.
Con nhỏ không biết tới phản ứng khác thường của hắn, phần vì bóng tối lờ mờ trong căn bếp đầy bồ hóng đen thui, nó vô tư nũng nịu nhắc lại:
Tối nay cho con ngủ với ba nha! Giường con mưa ướt hết rồi, đâu có ngủ được nữa đâu. Nha baaaaa…!